Đăng trong Tiểu thuyết

Chương 2: Bạn trai


Chuyến bay cuối cùng đáp xuống tại thủ đô nước M, Lâm Thanh Yến mơ hồ ngồi trên chuyến bay kéo dài mười mấy tiếng đồng hồ, mặc dù cậu rất mệt, nhưng một khi nhắm mắt lại, cậu lại nhớ đến những âm thanh và cảnh tượng chửi rủa kia.

Chứng mất ngủ của cậu càng ngày càng nghiêm trọng, cuối cùng không có lấy một ngày trong tháng mà cậu ngủ được ngon giấc cả, chỉ có thể dựa vào thuốc mới có thể miễn cưỡng chìm vào giấc ngủ, nhưng ngay cả trong giấc ngủ, cậu cũng mơ thấy những cảnh tượng kia lặp đi lặp lại, mãi mãi không thể nào biến mất.

Thời tiết của nước M rất trong lành.

Người đi đường xung quanh đều là người da trắng, mắt xanh, tóc vàng, Lâm Thanh Yến nhẹ nhõm thở phào, cởi bỏ cái khẩu trang mà cậu vẫn luôn đeo suốt dọc đường ra và cả cái mũ lưỡi trai kia nữa. Gương mặt nhỏ nhắn, xinh đẹp cùng nước da trắng ngần của cậu hiện ra, mái tóc ngắn màu đen mềm mại rũ lòa xòa trước trán, bộ dạng xinh đẹp nhưng đôi môi mỏng hơi cong lên không còn chút hồng hào nào, xương hàm gầy gò hơi căng ra.

Dù cho thần sắc của cậu thanh niên này đang khá là mệt mỏi rã rời, nhưng sức quyến rũ của cậu vẫn không hề giảm đi chút nào.

Trái lại còn mang một cảm giác yếu đuối mỏng manh, khiến bất cứ ai nhìn thấy liền mong muốn được bảo vệ che chở cho cậu.

Khuôn mặt xinh đẹp đến từ phương Đông xuất hiện ở một đất nước xa lạ thu hút không ít sự chú ý của những người ngoại quốc, thậm chí còn có khá nhiều người cầm điện thoại chụp hình cậu tới tấp, âm thanh của màn trập mãi không ngớt từ trong đám đông ồn ào truyền đến tai của Lâm Thanh Yến.

Sắc mặt của cậu lập tức tái nhợt đi, cậu nhắm mắt và bước nhanh ra ngoài.

Lâm Thanh Yến không ở lại sân bay quá lâu, cậu lên taxi và đi thẳng đến khách sạn đã được đặt trước. Cậu đưa mắt nhìn ra quang cảnh lạ lẫm ngoài đường phố bên ngoài qua lớp cửa kính xe rồi nghĩ đến việc chỉ một chút nữa thôi cậu sẽ gặp lại người mà mình muốn gặp nhất. Thế nên gương mặt trắng bệch của cậu cuối cùng cũng đã nở một nụ cười xuất phát từ tận trái tim, trong đôi mắt đen huyền trong veo kia còn có chút mong đợi.

Tại khách sạn năm sao XX,

Thời tiết lúc hoàng hôn ở nước M mát mẻ, phía chân trời điểm những áng mây lúc chiều tà.

Cơn gió nhè nhẹ mát lành thổi qua, mang theo những hương hoa thoang thoảng lan tỏa trong không khí.

Người đàn ông thân hình cao ráo, khôi ngô đang đi trên con đường đá sỏi trong hoa viên của khách sạn, và người đi bên cạnh là một cậu thanh niên thân hình nhỏ nhắn xinh xắn, cậu thanh niên ấy mặc một chiếc áo sơ mi rộng và quần âu, khuôn mặt thanh tú khôi ngô đầy hớn hở.

“Phong cảnh ở đây thật đẹp, không khí cũng trong lành nữa.”

“Nếu thích, sau này có thời gian rảnh rỗi thì chúng ta cùng đến đây nghỉ mát.”

“Anh Ôn, anh đừng đùa với tôi nữa, có đi thêm lần nữa thì cũng là dẫn Yến Yến đi cùng, hai người là một cặp đôi lúc nào cũng ân ân ái ái, tôi không thèm làm bóng đèn đâu.”

Ôn Ngôn mỉm cười nhưng không nói một lời nào.

“À phải rồi, chuyện của Thanh Yến anh biết rồi đúng không?” An Nam Ý nghĩ đến việc gì đó, rồi đột nhiên đổi chủ đề nói chuyện, khẽ nhíu mày, lo lắng nói: “Xảy ra chuyện như vậy, cũng không biết hiện giờ cậu ấy như thế nào rồi, chắc chắn là rất buồn, suy cho cùng đây cũng không phải là lỗi của cậu ấy…”

Nghe như vậy, cụ cười trên gương mặt của Ôn Ngôn tắt dần: “Chuyện gì?”

“Ủa? Anh vậy mà không biết gì sao? Cậu ấy không nói với anh à?” An Nam Ý có chút ngạc nhiên, nói tiếp: “Ngày trước có một nhóm fan hâm mộ đón Yến Yến ở sân bay, ai ngờ được là quá đông nên đã xô ngã một thai phụ, nghe nói thai phụ ấy đã được đưa đến bệnh viện rồi, cũng không biết hiện giờ ra sao.”

“Anh Ôn, anh với Yến Yến cãi nhau đúng không, nếu không chuyện lớn như vậy tại sao cậu ấy lại không nói với anh chứ?”

Ôn Ngôn: “Trước giờ em ấy đều như vậy, chuyện gì cũng giấu tôi.”

Người đàn ông khẽ chau mày, trong đôi mắt vốn vẫn tràn đầy sự dịu dàng kia lại thoáng hiện lên một chút khó chịu, cậu thanh niên bên cạnh vẫn luôn chú ý đến cảm xúc của anh, bèn cười nói: “Có lẽ Yến Yến bận quá thôi, dù sao thì chuyện này cũng rất khó giải quyết, anh là người mà cậu ấy tin tưởng nhất và cũng là người gần gũi với cậu ấy nhất, đợi sau khi xong việc thì cậu ấy tự nhiên sẽ nói với anh thôi.”

Trong lúc đang nói chuyện thì tiếng chuông điện thoại của Ôn Ngôn vang lên.

Cuộc gọi đến hiện lên tên Yến Yến.


Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây

Đăng trong Tiểu thuyết

Chương 1: Cút khỏi giới giải trí


“Lâm Thanh Yến dung túng cho người hâm mộ chen lấn nhau ở sân bay, không những làm rối loạn trật tự nơi công cộng, mà còn xô ngã một thai phụ, hiện tại thai phụ ấy đã được đưa thẳng đến bệnh viện rồi.”

“Đm tuyệt vời! Mỗi lần nhìn thấy ba chữ Lâm Thanh Yến trên hotsearch thì tao liền mắc ói, chắc chắn không có chuyện gì tốt lành, nhưng hy vọng thai phụ và đứa bé trong bụng được bình an vô sự, nếu không thì hắn chẳng khác gì một tên sát nhân cả!”

“Người hâm mộ theo dõi thần tượng hoàn toàn không phải thứ tốt đẹp gì, con chó Lâm cút khỏi giới giải trí đi!”

“Tháng trước nó còn lấy lý do quay phim, cố ý tát An Nam Ý một bạt tay thật mạnh, Nam Nam nhà chúng ta thật đáng thương, nửa bên mặt đã sưng húp lên rồi mà vẫn cười nói không sao, Lâm Thanh Yến cũng không nể mặt nể mũi gì, đến câu xin lỗi cũng không nói!”

“Bây giờ tiêu chuẩn của giới giải trí thật sự quá thấp rồi đó, loại chó mèo gì cũng có thể gia nhập hay sao, cái loại mù chữ còn chưa học xong cấp ba như nó thì mau cút về nhà mà đi học đi!”

“Nghe nói ba nó còn từng ngồi tù, quả thật là quá đáng sợ rồi, cả gia đình chẳng phải hạng tốt lành gì, đừng đi ra ngoài bắt nạt người khác nữa.”

“Làm ơn nhanh nhanh cút khỏi giới giải trí đi!”

“Nếu tao là Lâm Thanh Yến thì tao đã không còn mặt mũi nào để gặp người khác nữa rồi, đúng là đồ mặt dày!”

“Mẹ mày, mau cút đi!”

……

“Thưa ngài, đến sân bay rồi.”

“Thưa ngài? Ngài có nghe thấy không?”

Giọng nói thô kệch của bác tài xế đã kéo Lâm Thanh Yến quay về thực tại, cậu dời tầm mắt mình khỏi màn hình điện thoại, nhỏ nhẹ nói một câu cảm ơn, kéo thấp vành mũ xuống che một nửa gương mặt rồi cúi đầu mở cửa xe bước xuống trong ánh nhìn đầy hoài nghi của bác tài xế.

Có lẽ là ánh nắng buổi xế chiều quá chói mắt, đến mức khiến người ta không mở mắt lên nổi, Lâm Thanh Yến cứ như vậy, cúi đầu và kéo va li đi về phía sân bay.

Bóng lưng cao gầy này mang một vẻ cô độc khó tả.

Cậu bước đi những bước vội vàng, tay nắm lấy cần kéo va li càng lúc càng chặt hơn, gân xanh trên mu bàn tay trắng nõn dần dần xuất hiện, bàn tay bên kia cũng đang siết chặt lại, nếu như nhìn kĩ hơn thì sẽ cảm thấy dường như cậu ấy có hơi run rẩy.

Trong sân bay người qua lại tấp nập, thông báo được phát ra từ loa ở sân bay, nhanh chóng hòa với âm thanh ồn ào náo nhiệt xung quanh.

Lâm Thanh Yến lẩn vào trong đám đông, lại không dám ngẩng đầu để nhìn bất cứ ai, cho dù bây giờ cậu đang đội nón và mang khẩu trang, nhưng cậu luôn lo lắng sẽ có người nhận ra mình.

Gần đây, cậu giống như gặp ảo giác, mỗi lần đi ra ngoài cậu luôn cảm thấy mọi người xung quanh đều đang nhìn cậu bằng ánh mắt ghét bỏ, khinh thường và ghê tởm, bên tai cũng văng vẳng những tiếng chửi rủa.

——Lâm Thanh Yến cút khỏi giới giải trí đi!

——Loại như mày sao vẫn còn mặt mũi để sống trên cõi đời này vậy!

Cho dù cậu đã đánh quá cao sức ảnh hưởng của bản thân, nhưng dù sao cậu cũng chỉ là một cậu nhóc mười tám tuổi hết thời mà thôi, những người qua đường rất ít ai biết đến cậu.

Khóe môi bên trong lớp khẩu trang hơi cong lên, nở một nụ cười tự ti, Lâm Thanh Yến bước đi nhanh hơn về phía trước, bởi vì cậu cúi thấp đầu không để ý xung quanh nên đã đâm thẳng vào một người đang đi phía trước. Đó là một chàng trai cao một mét tám, bị cậu đụng trúng liền ngã xuống đất, đến cả hành lý cũng rơi sang một bên.

Cú ngã này không hề nhẹ, nhưng Lâm Thanh Yến cũng không thèm chau mày, sợ người khác nhìn mình quá lâu. Đúng lúc cậu chuẩn bị chống tay ngồi dậy, đột nhiên cậu nhìn thấy một bàn tay khá lớn vươn ra trước mắt cậu, những ngón tay thon dài có thể thấy rõ từng đốt, hình như người này muốn kéo cậu đứng dậy.

“Xin lỗi, đụng trúng cậu rồi, để tôi đỡ cậu dậy.”

Một giọng nói trầm ấm vang lên bên tai, vừa bình tĩnh vừa dửng dưng nhưng lại không kém phần dịu dàng và lịch sự.

Lâm Thanh Yến không kiềm được mà ngước mắt nhìn, chủ nhân của bàn tay trước mặt cũng đẹp y như bàn tay ấy vậy. Mặc dù cậu đã gặp được đủ kiểu soái ca, mỹ nam trong giới giải trí rồi, nhưng tất cả chỉ là thoáng nhìn qua mà không hề để tâm đến, nhưng người con trai trước mặt này lại đẹp đến mức khiến người khác kinh ngạc.

Dường như còn có hơi quen mắt.

Nhưng lúc này cậu không hề có chút tâm trạng nào để ngắm trai đẹp cả.

Lâm Thanh Yến hạ giọng nói hai chữ “không sao” rồi tự mình chống tay đứng dậy, cúi đầu kéo va li vội vàng đi mất.

Người con trai ấy thu tay lại, đứng lặng người dõi theo bóng lưng của cậu, trong đôi mắt xa xăm bình tĩnh ấy chợt hiện lên một cảm giác đặc biệt, có vẻ như đang suy ngẫm điều gì đó.


Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây