Đăng trong Tiểu thuyết

Chương 3: Huyết chiến thiên đạo, đổi mạng cho người


Khi cả hai bên hỗn chiến, những tia sét không ngừng lóe lên trên bầu trời, nổi sấm rền không ngừng nghỉ, những con chim tước trên những ngọn cây xung quanh vỗ cánh sợ hãi bay một cách toán loạn.

Tiếng sấm ngày càng lớn, những tia sét như xé rách bầu trời giống như những con rắn độc, dường như cũng muốn xé tan cả mặt đất.

Gió thổi mây bay cuồn cuộn, mỗi lần tiếng sấm đánh xuống, trời đất như rung chuyển không ngừng.

Nhưng những người đang tu luyện cũng đã khá quen thuộc với cảnh tượng này.

Đây chắc chắn không phải một trận mưa bão bình thường.

Hoắc Liễu lộ rõ vẻ hân hoan: “Thiên kiếp! Ngày chết của Cố Lăng Tiêu đến rồi!”

Thiên kiếp có thể chia từng đợt mạnh yếu khác nhau. Thông thường những người có tu vi thấp thì thiên kiếp của họ sẽ yếu, nhưng năng lực càng mạnh thì khi độ kiếp lại càng nguy hiểm hơn.

Thiên kiếp mạnh như vậy lại xuất hiện ở điện Đăng Tiêu, chắc chắn là nhắm đến Cố Lăng Tiêu rồi.

Năng lực của Cố Lăng Tiêu bây giờ cực kỳ thâm hậu, nếu như có thể độ qua kiếp này chắc chắn sẽ được liệt vào chúng tiên. Nhưng ở đại lục Tinh Trầm này, đã ba trăm năm rồi vẫn chưa có ai vượt qua được kiếp nạn này. Những kỳ tài của các danh môn chính phái đều phải bỏ mạng vào thời khắc này.

Chứ đừng nói đến tên ác ma nghiệp chướng tay dính đầy máu như hắn.

Nếu như nói là độ kiếp, thì chẳng bằng nói trời cao muốn lấy mạng hắn còn hơn.

Trì Ninh quay đầu nhìn Cố Lăng Tiêu, đôi mắt khẽ dao động lo lắng, y chưa từng sợ hãi đến như vậy: “Ngươi gần đây không hề dùng pháp thuật, Kim Nghê* cũng không hề bị đánh thức, tại sao thiên đạo vẫn trừng phạt…”

*Truyền thuyết kể rằng, Rồng sinh con nhưng đến con thứ 8 thì có hình dạng đặc biệt. Đầu nó không có sừng, chân như chân sư tử, đuôi dài, toàn bộ toát lên vẻ hùng mạnh, dữ dội, có sức mạnh chống được các loại tà ma ác quỷ. Con vật này gọi là Kim Nghê.

Thiên đạo chính là một con mắt mà Thiên Giới dùng để kiểm soát nhân gian, để tiêu diệt những thứ không phù hợp với trần gian, cân bằng sự vận chuyển của tam giới. Xem ra bởi vì Cố Lăng Tiêu tu luyện tà thuật nên đã khiến cho Thiên Giới tức giận.

“Đừng sợ.”

Cố Lăng Tiêu muốn đưa tay chạm lấy đôi má của Trì Ninh, nhưng nhìn thấy những đầu ngón tay của mình không ngừng tỏa ra tà khí, hắn chỉ đành kiềm lại mong muốn của chính mình.

“Cố Lăng Tiêu,” Máu đột nhiên chảy ra từ miệng của Trì Ninh, “Ngươi truyền tà khí qua cho ta, trận lôi kiếp này ta cùng ngươi gánh lấy.”

Câu nói đó được Trì Ninh nói một cách từ tốn và rõ ràng, tu vi của Trì Ninh đã đạt đến mức thượng thừa, nhưng việc hai tu sĩ có năng lực tuyệt đỉnh huyết chiến với thiên đạo từ trước đến nay chưa từng có tiền lệ đó. Trì Ninh nghĩ rằng cho dù mình có chết thì cũng phải bảo vệ tính mạng của Cố Lăng Tiêu.

Cố Lăng Tiêu và y nhất định phải có một người chết.

“Đồ ngốc,” Cố Lăng tiêu mỉm cười lắc đầu, vẫn là bộ dạng không muốn ai can dự vào, “Bọn họ nói đúng, ta người không ra người, ma không ra ma, người không cần phải vì chuyện sinh tử của ta mà tổn hại đến nguyên thần.”

Cố Lăng tiêu vẫy tay áo triệu hồi thần thú Kim Nghê, còn dặn dò nó: “Bảo vệ Trì Ninh cho tốt.” Dứt lời, Cố Lăng Tiêu liền bay lên không trung, trực tiếp đối mặt với trận lôi đình kia.

Thần thú Kim Nghê hóa thành một cái lồng sắt, bao vây xung quanh Trì Ninh.

Trì Ninh hội tụ linh khí mạnh mẽ như những sóng, muốn thoát khỏi lồng sắt này.

“Kim Nghê.” Mặc dù đan điền của Trì Ninh đã cạn kiệt, nhưng y vẫn muốn chống đỡ, “Cố Lăng Tiêu sẽ chết mất, ngươi thả ta ra…thả ta ra…” Giọng nói của Trì Ninh ngày càng trở nên nghẹn ngào.

Cố Lăng Tiêu dừng lại giữa không trung, những đạo thiên lôi đầy nguy hiểm đều nhắm thẳng đến người hắn.

Ba đạo lôi kiếp, nếu vượt qua được sẽ đắc đạo thành tiên, nếu không sẽ hồn phi phách tán.

Lẽ ra Cố Lăng Tiêu phải cảm thấy sợ hãi, nhưng không hiểu tại sao giờ phút này hắn lại cực kỳ bình tĩnh. Trong tâm trí hắn hoàn toàn trống rỗng, thứ duy nhất hắn nghĩ đến lúc này chính là hình ảnh một đóa hoa lăng tiêu nở rộ dưới một bộ y phục màu trắng.

Đóa hoa lăng tiêu năm đó có màu đỏ rực rỡ, còn có một người dung mạo bất phàm nắm lấy tay hắn, dịu dàng nói: “Đừng sợ, ta đưa con về nhà.”

Một quả cầu sét nóng như thiêu đốt giáng xuống người hắn, Cố Lăng Tiêu liền điều tức chân khí mà chống lại nó, nhưng cuối cùng vẫn phải hứng chịu cả đòn này.

Hắn cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình như bị xáo trộn cả lên, hắn ho một cái, máu tươi từ trong miệng dần dần chảy ra.

Không để cho Cố Lăng Tiêu có bất cứ cơ hội phản ứng nào, một đạo thiên kiếp nữa lại tiếp tục giáng xuống, lần này còn nguy hiểm hơn lần đầu gấp trăm lần, khiến Cố Lăng Tiêu phải bước lùi mười mấy bước. Sau khi triệu hồi Trích Thần Kiếm để chống đỡ, hắn mới có thể đứng vững.

Hắn dường như không thể vận khí nữa, ngũ cảm cũng dần trở nên yếu đi.

Tầm mắt của Cố Lăng Tiêu dần dần nhòe đi, hắn nghiến răng rồi phun ra một ngụm máu.

Lôi đạo thứ ba sắp sửa giáng xuống rồi.

Trên trời bỗng hiện lên một vòng xoáy, trời nổi gió, mây cuồn cuộn khắp nơi cuốn theo cát và đá hút vào trong tâm lốc xoáy.

Những viên đá sắt nhọn xoẹt qua mặt của Cố Lăng Tiêu, từng giọt máu nhỏ xuống, lăn dài trên gương mặt y.

Xem ra thần linh đều nghĩ rằng hắn ta xương cốt cứng rắn, nên đạo lôi cuối cùng này nhất định phải khiến hắn hồn bay phách tán.

Lực gió ngày càng mạnh, không khí xung quanh giống như những sợi bông bị đánh tơi ra, âm thanh ré lên như những tiếng than khóc.

Cố Lăng Tiêu hướng tầm mắt nhìn xuống dưới mặt đất, muốn tìm kiếm hình bóng một thân bạch y quen thuộc của người đó, nhưng do mây đen ngăn cản nên hắn không thể nhìn rõ được Trì Ninh.

Không nhìn thấy cũng tốt, Trì Ninh như một viên ngọc xinh đẹp, từ giờ sẽ không bị một đại ma đầu như hắn giam lỏng nữa.

Hắn đưa ngón tay quẹt đi vết máu trên khóe miệng, đối mặt với sự khiêu khích từ Thiên Giới mà mỉm cười: “Không phải muốn trị ta tội chết hay sao, đến đây đi!”

Hắn đạp mây bay lên trời, trực tiếp đối diện với thiên kiếp.

Đạo thiên lôi cuối cùng cũng đã hình thành, hóa thành một con rồng trắng từ trên cao lao xuống chỗ hắn.

Cố Lăng Tiêu giơ Trích Thần Kiếm lên.

Nhưng lại có một hình bóng của một tà áo trắng quen thuộc đứng chắn trước mặt hắn, y đưa tay khẽ chạm vào bàn tay lạnh lẽo của Cố Lăng Tiêu.

Mái tóc đen mềm mại của y vương trên tay của Cố Lăng Tiêu, tỏa ra mùi hương của gỗ đàn hương và hoa mai quen thuộc.

Cố Lăng Tiêu mở to mắt nhìn Trì Ninh một cách hốt hoảng:

“Không, sư tôn!”

Cho dù bây giờ có đẩy Trì Ninh ra cũng không kịp nữa rồi!

Một tiếng “đoàng” nổ ra, trời đất rung chuyển một cách dữ dội.

Đau, thật sự rất đau.

Tứ chi bạch cốt đều bị chém gãy rồi, máu cũng thuận thế mà tuôn ra.

Trì Ninh đã dùng tất cả tu vi của mình để chống lại những viên đá lửa và tia sét của thiên kiếp nên bây giờ chân khí của y toàn bộ đều đã can kiệt,.

Trì Ninh gắng gượng mở mắt nhìn Cố Lăng Tiêu, viền mắt của hắn đã đỏ như màu máu, những hàng nước mắt cứ thế mà chảy xuống trên gò má.

Những giọt nước mắt của Cố Lăng Tiêu giống như máu từ mũi dao, chảy xuống mu bàn tay của Trì Ninh, nóng như thiêu đốt.

Đây là lần đầu tiên Trì Ninh nhìn thấy đồ nhi của mình khóc, nhưng y chẳng còn sức để dỗ hắn nữa rồi, y không thể nhấc tay lên lau nước mắt cho hắn. Trì Ninh vừa mở miệng, máu từ trong miệng tuôn ra không ngừng, nhuộm đỏ cả bộ y phục màu trắng của y.

“Đừng…đừng khóc.”

Gió đêm lạnh lẽo thổi qua tay áo, một tên Ma Tôn luôn tự cao tự đại đang ôm chặt lấy nam nhân với bộ y phục trắng kia từ từ đáp xuống mặt đất.

Cả đám người Hoắc Liễu vô cùng kinh ngạc, bọn họ không dám tin rằng Trì Ninh vậy mà ngốc đến mức đỡ lấy thiên kiếp thay cho Cố Lăng Tiêu.

Thật sự là quá ngốc rồi.

Tương truyền rằng trước kia đã có một vị nữ tử nghĩ mọi cách để vận thiên kiếp của vị nam tử kia lên người mình, cuối cùng vị nữ tử đó đã rời khỏi trần thế, hồn phi phách tán. Nam tử kia lúc đó luôn tỏ ra vẻ đau đớn tột cùng, nhưng sau khi khóc xong lại quay đầu đi tìm người yêu mới.

“Sư tôn, người sẽ không sao đâu, con truyền linh khí cho người…nhất định sẽ cứu được người,” Biểu cảm của Cố Lăng Tiêu giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi, hắn nhìn xung quanh mà gào thét, “Thẩm Thu Đình, Thẩm Thu Đình ngươi đang ở đâu, mau đem thuốc ra đây!”

Trì Ninh nhẹ lắc đầu, cho dù bây giờ có tiên y xuất hiện cũng không thể cứu nổi y nữa.

“Cố Lăng Tiêu, ta lạnh…”

“Ta nhìn thấy tộc Ngọc Phong rồi, Tôn Đại đã đi săn cừu về rồi, còn có Giải sư huynh, Thích sư huynh…”

Phía xa xa kia sương mù bắt đầu xuất hiện, Trì Ninh thấp thoáng nhìn thấy cố nhân đang ở nơi đó, mặc những bộ y phục tu sĩ giống nhau. Họ đang cùng nhau thi đấu, ai thua sẽ bị phạt một vò rượu.

Cố Lăng Tiêu nắm lấy tay của Trì Ninh, cố gắng truyền nội lực trị thương cho y: “Người đừng hòng đi tìm bọn họ, nếu như người chết, ta sẽ châm một mồi lửa thiêu rụi tộc Ngọc Phong một lần nữa, khiến cho hồn phách của bọn họ cũng không được an yên.”

Trì Ninh có chút hốt hoảng.

Ba năm rồi, sau khi tộc Ngọc Phong bị một mồi lửa thiêu rụi, từ đó y chỉ sống cho qua ngày, đến nay đã được ba năm rồi.

Y từ bỏ đạo của mình, mỗi khắc y sống trên đời này như bị hàng vạn đao đâm lấy.

Vậy cho nên cơ thể y sắp bị côn trùng ăn lấy, vô thường của cuộc đời cũng sắp tước đi hồn phách của y.

“A Tiêu,” Trì Ninh gọi hắn bằng cái tên thân thiết nhất, “Sau khi ta chết…con đừng giết người vô tội nữa…”

“Ta đã viết một tâm pháp đặt ở trong tay áo. Con theo đó mà luyện tập, có lẽ sẽ khống chế được tâm ma.”

“Sau này ta không thể bên cạnh con được nữa.”

Hơi thở của y ngày càng yếu, giọng nói cũng dần trở nên mơ hồ: “Đem ta chôn cất trên đỉnh núi của tộc Ngọc Phong đi.”

Mười mấy năm trôi qua như một cái chớp mắt.

Đứa trẻ năm đó hay nắm lấy y phục của y bây giờ cũng đã trưởng thành rồi, lại trở thành một Ma Tôn không ai có thể địch lại, đứng ở vị trí đối lập lại với chính đạo.

Y đã bên cạnh Cố Lăng Tiêu khá lâu rồi, bên cạnh hắn khi hắn còn là một thiếu niên khí phách, khi xung quanh hắn đều là gió tanh mưa máu y vẫn ở bên cạnh hắn. Cho đến khi hắn trở thành một tên tà ma ngoại đạo bị vạn người ghét bỏ, y cũng chưa từng rời đi.

Nhưng…y cũng chỉ có thể đi được đến đây mà thôi.

Trì Ninh mệt mỏi tựa đầu vào ngực Cố Lăng Tiêu, cứ như vậy mà nhắm mắt ra đi.

Giống như một cái cây khô héo và mục nát, như một con nai bị cắt mất cổ họng.

Thế gian mất đi một sinh linh, nhưng đó lại là ánh sáng duy nhất của Cố Lăng Tiêu.

Nam nhân trong tay hắn bỗng nhiên lạnh lẽo và yên tĩnh đến lạ…

Cố Lăng Tiêu điên rồi: “Tại sao người lại đỡ thay ta! Tội ác không thể tha thứ được là ta gây ta! Trì Vân Thanh, người muốn ta nợ người có phải không, người chết rồi, ta sẽ giết tất cả người trong thiên hạ này, để bọn chúng cùng người bồi táng!”

“Trì Vân Thanh, nếu như không muốn tất cả người trong thiên hạ đều chết, thì phải sống thật tốt cho ta!”

“Chỉ cần người tỉnh lại, ta đồng ý với người tất cả.”

“Nhìn ta một lần đi, có được không?”

Mũ mão bị tháo xuống, Cố Lăng Tiêu xõa tóc ra, đôi mắt đỏ như máu.

Trước đây khi hắn nói những lời này, đều bị Trì Ninh lườm một cái, nhưng bây giờ Trì Ninh không còn phản ứng gì nữa rồi, nhiệt độ cơ thể cũng dần dần mất đi.

Tại sao chứ, rõ ràng người mà Cố Lăng Tiêu có lỗi nhất chính là Trì Ninh, vậy mà y lại đứng chắn trước mặt hắn.

“Trì Vân Thanh, đến khi nào người mới học được cách nghĩ cho bản thân thêm một chút.”

Những đám mây đen trên trời bắt đầu đổ mưa, khiến cho cả nhân gian đều trở nên lạnh lẽo.

“Ta sẽ đến bên người ngay đây.”

Cố Lăng Tiêu lầm bầm nói.

Giải thích một chút về cách xưng hô của Cố Lăng Tiêu.

Khi Cố Lăng Tiêu muốn truyền linh khí cho Trì Ninh, hắn muốn cứu y, hắn lo sợ mất đi y, hắn hối hận rồi, nên xưng “Con – người”.

Khi Trì Ninh chết, Cố Lăng Tiêu đã phát điên rồi, hắn chỉ muốn diệt cả thiên hạ, muốn đe dọa y để y tỉnh lại, lúc này hắn mới xưng là “Ta – người”.

Hiện tại tụi mình đang có dự định đẩy nhanh tiến độ cho bộ này, nhưng cả trans lẫn beta đều chưa thi xong nên sẽ quyết định sau khi thi xong sẽ chạy chap, đẩy nhanh tiến độ update.

Về bộ tiểu thuyết này, nhà mình dịch trực tiếp từ raw, và sẽ mua raw để dịch vì các web lậu không update bản đã chỉnh sửa của tác giả. Nên nhóm mình quyết định sẽ mua raw tiểu thuyết để dịch.

Vì vậy, rất hy vọng nhận được sự ủng hộ của mọi người ❤


Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây

Đăng trong Tiểu thuyết

Chương 2: Không quan tâm đến bá tánh, trong mắt y chỉ có Cố Lăng Tiêu


Máu tươi nhuộm đỏ cả những bậc thềm làm bằng ngọc, trước điện Đăng Tiêu, vô số tu sĩ đang cầm đao kiếm trên tay nhắm đến một mình Cố Lăng Tiêu.

Dẫn đầu đám tu sĩ này là người của phái Thiên Hiệp, nhân lúc trời tối đã phá vỡ kết giới dưới chân núi. Trong lúc lên núi tàn sát tất cả đám tay sai của tên tham vọng trở thành Thiên Tôn này khiến cho bọn họ có thể lên núi một cách thuận lợi hơn, bên ngoài điện chất đầy thi thể của những yêu ma quỷ quái, Cố Lăng Tiêu bây giờ chỉ có một mình đối mặt với bọn chúng.

Thấy thế, trưởng môn phái Thiên Hiệp vô cùng đắc ý, nếu như có thể tiêu diệt tên Thiên Tôn ngông cuồng này, hắn nhất định sẽ lập được đại công, trở thành minh chủ của hàng trăm môn phái lớn nhỏ.

Phía trên thềm là một nam nhân có thân hình cao lớn, khoác lên mình một bộ y phục đen, tay áo rũ ra để lộ những ngón tay trắng trẻo thon dài. Hắn khép hàng mi mỏng của mình, mỉm cười thờ ơ: “Muốn giết ta?”. Giọng nói lạnh lùng có chút trầm khàn, kèm theo một thái độ châm biếm: “Một đám phế vật, không nhìn ra sao, những gì các ngươi giết trên đường đến đây chỉ là đám tiểu quỷ cỏn con mà thôi.”

Mùi máu tanh khắp nơi đột nhiên dịu xuống, chỉ thấy những thi thể nằm ngổn ngang trên mặt đất bây giờ đã biến thành gỗ nát và xuất hiện thêm những tấm giấy vàng, những vũng máu ngưng tụ thành một đóa hoa lăng tiêu.

Không biết rốt cuộc là tên tu sĩ nào đã hô lên một tiếng “Không ổn” khiến cho đám người đó hoảng loạn mà lùi về phía sau.

Hóa ra bọn chúng hao tâm tổn sức muốn trừ khử hắn, nhưng Cố Lăng Tiêu lại không đặt vào mắt, tùy ý triệu hồi thêm một đám thây ma nữa.

“Cố Lăng Tiêu!”, Một tên đạo sĩ đứng phía trước mắng, “Đừng có giở những thủ đoạn tà môn ngoại đạo của ngươi, hàng trăm môn phái tập hợp lại đây chính là để giết chết tên tà môn ngoại đạo nhà ngươi. Hôm nay nhất định sẽ là ngày chết của ngươi!”

Cố Lăng Tiêu nhíu mắt nhìn hắn một lúc rồi nhớ ra người này tên là Hoắc Liễu, trước đây từng có lần đến điện Đăng Tiêu để lấy lòng hắn, cầu xin hắn làm trưởng môn của phái Thiên Hiệp.

Ha! Cái gì mà danh môn chính phái, đều là khẩu thị tâm phi.

Hoắc Liễu bị ánh mắt của Cố Lăng Tiêu dọa đến run sợ, nhưng vì lấy lại khí thế mà ngông mặt lên nói: “Trời cao có mắt, ngươi nhất định sẽ bị trời cao khiển trách, chết không toàn thây!”

Những người khác cảm thấy nhận được khích lệ, liền hùng hồn mà lên tiếng: “Đúng, lưới trời lồng lộng…”

“Ngươi còn khi sư diệt tổ*, giam cầm Vân Thanh tiên trưởng!”

*Khi sư diệt tổ: bắt nạt sư tôn, diệt cả dòng tộc

“Tên ma đầu nhà ngươi, đúng là uổng công sống trên đời!”

Từng tội ác tày trời đổ lên đầu hắn, Cố Lăng Tiêu khoanh tay không nói một lời, chỉ đến khi nghe được bốn chữ “Vân Thanh tiên trưởng”, thần trí mới bắt đầu dao động.

Hắn cảm thấy bên ngoài ồn ào như vậy, chắc hẳn là sư tôn sẽ không nghỉ ngơi được rồi.

“Suỵt, nếu còn nói nữa ta sẽ cắt lưỡi từng người các ngươi.”

Hắn vừa dứt lời, những tên đó đều thuận theo ý hắn mà im lặng, chỉ có một tên vẫn còn tuôn ra những lời căm phẫn: “Ta thấy Trì Ninh cũng là một tên đê tiện, sao có thể cùng đồ đệ…”

Giọng nói đột nhiên tắt hẳn.

Cố Lăng Tiêu vung tay một cái liền giết chết tên lâu la bên cạnh hắn như giết một con kiến.

Hàng trăm phái tiên môn cũng bị dọa cho khiếp sợ, không dám làm gì xằng bậy.

Có điều chỉ nửa tháng không gặp mà thân thủ của Cố Lăng Tiêu lại tăng thêm một bậc, có thể dễ dàng giết chết tên tu sĩ cuối cùng của phái Kim Đan như vậy. Cho dù là Giải Cửu Trạch, phong chủ đời trước của tộc Ngọc Phong tại thế, khi đối diện với tên ma đầu này có lẽ cũng chỉ nắm được không quá ba phần thắng.

Cố Lăng Tiêu híp mắt nhìn tên tu sĩ có suy nghĩ ngu ngốc kia cảm thấy hắn thật vô vị và tẻ nhạt.

“Cả giới Tinh Trầm này đều là của ta, các người muốn giống như những con ong con kiến bỏ chạy để giữ mạng, hay là muốn sát cánh bên nhau nói mấy lời chính đạo đó thì chi bằng hôm nay chúng ta liền giải quyết triệt để đi,” Một đám sương mù màu đen bừng cháy trong lòng bàn tay của Cố Lăng Tiêu, “Các ngươi ai có thể giết ta thì lên đi.”

Đám tu sĩ đứng dưới thềm đều im lặng, phía sau lưng Hoắc Liễu đẫm mồ hôi lạnh. Vừa nãy hắn dám đứng ra đối mặt là bởi vì nghe nói Cố Lăng Tiêu tu luyện đến mức tẩu hỏa nhập ma, nên gần đây đều trốn trong điện Đăng Tiên để dưỡng thương.

Nhưng bây giờ nhìn hắn không có chút gì gọi là tẩu hỏa nhập ma, ngược lại còn lớn mạnh đến mức không có ai xứng đáng làm đối thủ của hắn.

“Bày trận!” Hoắc Liễu kiên định ra lệnh.

Ba mươi sáu tên kiếm tiên mặc áo màu trắng bay vút lên không trung, tạo thành một màu xanh nhạt, đó chính là Băng Luân trận pháp.

Cái gọi là Băng Luân trận pháp này chính là bí thuật gia truyền của tộc Ngọc Phong, từ trước đến nay không bao giờ truyền thụ cho người ngoài. Bí thuật này có thể điều khiển nước và băng để hợp nhất ba mươi sáu thanh kiếm thành một và đâm thẳng vào kẻ thù.

Đồng tử của Cố Lăng Tiêu dần dần biến thành màu đỏ, hắn vừa ngẩng cao đầu đã dùng nội lực quấy động không khí xung quanh, gió nổi lên mây kéo đến, cát bụi cuồn cuộn khắp nơi.

“Không ổn, hắn lại phát điên rồi!” Các trưởng lão của môn phái Vạn Cổ lùi ra sau vài bước, vẫn còn chưa trực tiếp đối đầu mà đã bắt đầu lo sợ.

Trạng thái bình thường của Cố Lăng Tiêu tuy rất mạnh nhưng nếu như tâm trạng hắn vui thì có thể xem xét về việc tha cho kẻ địch một mạng.

Nhưng khi đồng tử hắn biến thành màu đỏ thì chắc chắn sẽ cực kỳ tàn bạo, hắn nhất định sẽ tàn sát tất cả khiến cho thi thể chất thành núi, máu chảy thành sông, không kẻ nào còn sống sót.

Trời đất rung chuyển, cuồng phong nổi lên mạnh mẽ như thể muốn cuốn theo tất cả đám môn phái kia ném vào không trung. Gió rít lên từng đợt, những hòn đá bay khắp nơi, va vào nhau phát ra tiếng động hòa vào tiếng gió thổi.

Đám thây ma bò lên từ dưới mặt đất, tàn sát tất cả dưới sự điều khiển của Cố Lăng Tiêu. Con rối thây ma chém không hết, giết cũng không được. Một khi chém đứt đầu con rối thì không lâu sau nó lại được nối liền và không ngừng tấn công.

Đứng trên cao có thể nhìn thấy rõ.

Người của Hoắc Liễu càng ngày càng ít, hắn vừa chống đỡ vừa tấn công, nhưng cả người trọng thương, chỉ có thể đối lưng với những đạo hữu còn sống sót đứng vây thành một vòng tròn nhỏ, miễn cường chống lại sự tấn công của những đám thây ma kia.

Nếu cứ tiếp tục như vậy…bọn họ toàn bộ sẽ chết…

Cố Lăng Tiêu thờ ơ nhìn trận chiến đó mà cảm thấy có chút vô vị. Hắn nhấc bàn tay phải thon dài đẹp đẽ kia lên, chỉ cần hắn động đậy ngón trỏ một chút thôi sẽ khiến đám tu sĩ kia chết không toàn thây.

Nhưng chưa kịp làm điều đó, hắn đã bị một tấm vải gấm màu trắng tinh chặn lại.

Một cảm giác lành lạnh khiến cho tâm trạng của Cố Lăng Tiêu gợn sóng.

“Tại sao người ra đây?”

Trì Ninh nhanh trí dùng vải quấn lấy cổ tay của Cố Lăng Tiêu rồi vội vã bước đến bên cạnh hắn: “Lăng Tiêu, đừng để bị tâm ma khống chế.”

“Nhìn ta.” Trì Ninh nắm lấy tay của Cố Lăng Tiêu, từ từ truyền linh lực của mình sang cho hắn. Nội lực ôn hòa và thuần khiết của y không ngừng khai thông nội lực đang hỗn loạn của Cố Lăng Tiêu.

Đồng tử màu đỏ của hắn dần dần biến mất.

Cố Lăng Tiêu nhìn đôi mắt có màu ngọc lưu ly nhàn nhạt mà hắn yêu thích, rồi lại nghe thấy giọng nói của Trì Ninh: “Đầu còn đau không?”

Cố Lăng Tiêu nhất thời mất tập trung.

Trong trái tim của Trì Ninh, thiên hạ bá tánh vẫn luôn là quan trọng nhất, sau đó mới đến lượt Cố Lăng Tiêu hắn.

Bây giờ Trì Ninh lại hỏi hắn:

Có đau không?

“Hết đau rồi,” Trong lòng bàn tay của Cố Lăng Tiêu hiện ra một đóa hoa lăng tiêu, hắn nói, “Tặng cho người.”

Màn đêm ngày càng tối, mùi máu tanh bốc lên nồng nặc, vậy mà hắn lại tặng cho Trì Ninh một đóa hoa đang nở rộ.

Ánh mắt của Trì Ninh như muốn mỉm cười, vươn bàn tay phải cầm lấy đóa hoa đó, tay trái xòe ra, chỉ thấy Đạp Hồng Kiếm trong vòng tay của Trì Ninh biến hóa khôn lường, lưỡi kiếm mỏng manh kia lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.

Nội lực đan điền của Hoắc Liễu đã kiệt quệ khiến hắn thổ huyết ngay tại chỗ. Hắn cứ ngỡ rằng hôm nay có lẽ sẽ phải chết tại đây, nhưng lại vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện ra đám thây ma xung quanh đã rút lui từ lâu rồi.

Rừng núi quanh co.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Trì Ninh và Cố Lăng Tiêu đang đứng bên cạnh nhau.

“Ta khinh! Đồ hạ tiện,” Một vị nữ tu bên cạnh Hoắc Liễu mắng Trì Ninh, “Nuôi dưỡng ra một tên đồ đệ người không ra người, ma không ra ma, còn dung túng cho hắn tàn sát tộc Ngọc Phong, ta thật ngu ngốc khi trước đây còn gọi ngươi một tiếng “sư thúc”, bây giờ nghĩ lại quả thật quá ghê tởm. Sao nào, làm tình nhân của Cố Lăng Tiêu có phải vui sướng lắm không?”

“Không bằng ngươi một đao chém chết ta, để cho ta đỡ bẩn mắt, không cần phải nhìn thấy hai tên bẩn thỉu các ngươi!”

Trì Ninh nghe những lời chửi mắng ác độc đó thốt ra từ sư điệt* ngày trước của y, khiến trái tim y trở nên đau nhói, nhưng rồi y lập tức đứng chắn trước người của Cố Lăng Tiêu: “Ta, Trì Ninh, tình nguyện gạch tên khỏi tộc Ngọc Phong, từ nay về sau không còn là Vân Thanh tiên trưởng nữa. Các vị cũng không cần phải phí lời vì ta.”

*Sư điệt: Con của sư huynh, sư đệ , sư tỷ , sư muội

“Nếu như muốn lấy mạng của Cố Lăng Tiêu thì phải bước qua xác của Trì mỗ trước.”

Những khớp ngón tay như ngọc của y cầm lấy Đạp Hồng Kiếm, đôi mắt phượng liếc qua một lượt đám người đó, y quả nhiên vẫn luôn là Vân Thanh của năm đó, một Vân Thanh nổi danh khắp Cửu Châu.

Chỉ là trái tim y trải qua biết bao nhiêu sự giày vò, đem tình yêu đối đãi với chúng sinh. Nhưng giờ đây y không còn là Vân Thanh của khi đó nữa, chút tình cảm y luôn giữ lại bên mình, bây giờ liền toàn tâm toàn ý đối đãi với Cố Lăng Tiêu.

“Trì Ninh, ngươi thật sự muốn trở thành một tên phản đồ để ở bên cạnh tên ma đầu này sao?”

Thời khắc này, Trì Ninh không còn quan tâm đến thiên hạ này nữa, y chỉ một lòng muốn ở bên Cố Lăng Tiêu.

Y nợ Cố Lăng Tiêu rất nhiều, không biết phải dùng bao nhiêu thời gian mới có thể bù đắp cho hắn.

“Xin lỗi, ta có lỗi với bá tánh.”

Nhưng ta không bao giờ muốn Cố Lăng Tiêu chịu tổn thương nữa.


Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây

Đăng trong Tiểu thuyết

Chương 1: Giam cầm và hoan lạc ở điện Đăng Tiên


Cả hai người họ vẫn luôn bên cạnh chăm sóc lẫn nhau, lúc này những con linh cẩu đói xuất hiện, bao vây cả hai người.

Cố Lăng Tiêu bế Trì Ninh lên giường, những ngón tay dài túm lấy gáy của mấy con thú săn kia rồi liếc mắt nhìn một cách tàn ác: “Những tên ngu ngốc lúc nào cũng tự khoác lác là danh môn chính phái kia lại đến rồi.” Nam nhân ấy nhíu mày, để lộ ra vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị: “Vừa hay những tên tiểu quỷ dưới lòng đất cũng đang rất đói, vậy thì để bọn chúng đi thưởng thức bữa trưa thôi.”

Trì Ninh mặc một bộ đồ màu hồng nhạt dịu nhẹ, miếng vải trắng vương trên khuỷu tay: “Ngươi đã từng nói sẽ quay đầu…”

“Quay đầu?” Cố Lăng Tiêu cảm giác như mình đang nghe chuyện cười, “Sư tôn tốt của ta, có phải người bị nhốt trong điện Đăng Tiêu này quá lâu nên hồ đồ rồi? Nếu như ta quay đầu, đám người ngoài điện kia chắc chắn sẽ đến lột da róc xương ta để trút giận.”

“Trước đây ta tùy hứng đồng ý với người đều bởi vì tối hôm đó ở trên giường của ta, biểu hiện của người rất ngoan ngoãn.”

“Nếu như ta quay đầu, thì còn ai phía sau ta chứ?”

Cố Lăng Tiêu, bất cứ ai nghe được cái tên này đều biết hắn là một tên ngông cuồng, tham vọng trở thành thiên tôn. Có thể điều khiển những xác chết thành con rối để làm việc cho mình, từ đó về sau, xương cốt ở khắp giang sơn tứ hải đều chịu sự điều khiển của hắn, trở thành một lá chắn vững chắc của hắn.

Lưu truyền rằng Cố Lăng Tiêu đã từng bái Vân Thanh trưởng môn của tộc Ngọc Phong làm sư phụ nhưng lại luôn mang một nỗi hận sâu sắc đối với Vân Thanh tiên nhân. Ngày hôm đó sau khi nắm được quyền lực trong tay, Cố Lăng Tiêu san bằng cả tộc Ngọc Phong, tàn sát tất cả đồ đệ của môn phái, bắt cóc sư tôn ngay lúc đó, giam cầm y trên chính chiếc giường của mình, đêm nào cũng chìm đắm trong hoan lạc.

Cố Lăng Tiêu ôm lấy eo của Trì Ninh, khiến cho một mỹ nhân thanh cao thoát tục như y nằm gọn trong vòng tay của mình.

Trì Ninh bị hắn ức hiếp mạnh tay đến nỗi nhịn không được khẽ rên lên một tiếng, âm thanh mềm mại du dương, giống như một đóa hoa quỳnh nở rộ vào đêm xuân.

Cố Lăng Tiêu thích ngắm nhìn sư tôn khi y bị hắn làm đến cực khoái, hắn chỉ cần tăng thêm một chút lực, liền có thể nhìn thấy dáng vẻ cắn môi cam chịu của y, không dám thốt ra bất cứ âm thanh nào.

“Ta thật muốn moi nơi này ra xem trái tim của người có phải làm bằng đá hay không. Đã trở thành tù nhân của ta rồi, mà vẫn mang một dáng vẻ lạnh lùng như sương tuyết này, rốt cuộc là cho ai xem?!” Cố Lăng Tiêu đặt tay lên ngực của Trì Ninh, khẽ vuốt ve, “Sư tôn đã từng thấy trái tim ta rồi nhỉ, là ta tự tay mổ ra, máu cứ như vậy mà chảy xuống cổ tay người, khiến cho cả cơ thể đều nhuốm màu đỏ tươi.”

Trái tim của Trì Ninh như bị ai đó siết lấy, y lo sợ nói: “Đừng, đừng nói nữa…cầu xin ngươi.”

“Tại sao lại không nói? Có một số chuyện ta không nhớ rõ, vẫn cần nhờ vào sư tôn kể cho ta nghe. Đồ đệ của người năm đó bao nhiêu tuổi? Khi bị moi tim có đau hay không?”

“Xin lỗi…”

“Người học được cách nói lời xin lỗi rồi, quả là hiếm lạ.” Cố Lăng Tiêu lạnh lùng châm biếm.

Nam nhân trong vòng tay hắn không nói lời nào, Cố Lăng Tiêu đưa tay nắm lấy cằm y, khiến y ngước mắt lên nhìn mình, hắn nhìn những sợi tóc vương lên má y, cả những hàng nước mắt từ từ lăn xuống từ trong hốc mắt đỏ ửng.

Vậy mà lại khóc rồi.

Cố Lăng Tiêu khi ở trên giường thích tìm mọi cách để khiến cho Trì Ninh khóc, nhưng Trì Ninh cứng rắn đến nỗi cho dù có cắn môi đến chảy máu cũng không hề phát ra bất cứ âm thanh nào.

Nhưng hôm nay lại vì những chuyện xưa cũ mà khóc một cách đau đớn đến vậy, khiến cho Cố Lăng Tiêu không hề thoải mái chút nào.

“Bây giờ dừng tay vẫn còn kịp, tội trạng tày trời của ngươi ta sẽ cùng ngươi gánh lấy, ta giúp ngươi lấy lại tiên cốt, từ từ tu…”

“Đủ rồi!”

Cố Lăng Tiêu hét lớn, ngắt ngang câu nói của Trì Ninh.

Thật đáng cười, người này tự tay hủy đi tiên cốt của hắn, hủy luôn toàn bộ tu vi của hắn, bây giờ lại muốn khuyên hắn chuộc tội?

Đó là điều không thể.

Sau khi Cố Lăng Tiêu phát tiết xong, hắn không thèm quan tâm đến nam nhân trên giường còn sống hay đã chết, lập tức đứng lên rồi buộc lại thắt lưng một cách ung dung. Cơ thể hắn cực kỳ đẹp, những đoạn cơ bắp hiện ra một vẻ cường tráng và sức mạnh cuồn cuộn.

“Ta ra ngoài giải quyết đám phế vật kia. Sư tôn ngoan ngoãn ở đây chờ ta trở về.”

Trì Ninh mệt đến mức hoa mắt ù tai, chỉ mơ hồ đáp lại một tiếng, mái tóc dài của y vương xuống chiếc chăn gấm. Thân hình gầy gò đó cũng chỉ khiến cho chiếc chăn gấm cộm lên một chút.

Y gầy quá rồi, giống như một chú mèo nhỏ đáng thương vậy.

Cố Lăng Tiêu không hề có cảm giác muốn ăn gì, nhưng trước khi đi vẫn nói: “Tối nay sẽ làm ít món mà người thích ăn, miễn là đừng chết trong điện Đăng Tiên.”


Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây

Đăng trong Tiểu thuyết

Độc chiếm mỹ nhân sư tôn bị bệnh


Tác giả: Đường Chu (棠舟)

Nhóm dịch: Tiếu Liễu Đào Mai

Dịch : S ; Biên tập : Lam

Thể loại: Song khiết, HE, tiên hiệp, huyền huyễn, võ hiệp, trùng sinh

Lưu ý của tác giả: Truyện không có logic, đọc để giải trí, đừng nghiên cứu sâu, không thích thể loại này thì đừng đọc.

Giới thiệu nội dung:

Kiếp trước, một người là đồ đệ đại nghịch bất đạo, một người là sư tôn cam tâm tình nguyện sa ngã. Tương truyền rằng Cố Lăng Tiêu hận Trì Ninh đến tận xương tủy, khi hắn nắm được quyền lực trong tay đã san bằng cả tộc Ngọc Phong, tàn sát tất cả đồ đệ trong môn phái, bắt cóc sư tôn ngay lúc đó. Trì Ninh lạnh lùng như sương tuyết trên núi, bị ma tôn giam cầm ở điện Đăng Tiên như một viên minh châu vướng đầy cát bụi, ngày qua ngày chỉ ca hát. Cố Lăng Tiêu tu luyện tà thuật, sát nghiệp quá nhiều nên đã chọc phải thiên đạo, cuối cùng cũng giáng xuống ba đạo thiên lôi để trừng phạt hắn.

Trong giây phút sinh tử ấy, không ngờ người chắn ở trước Cố Lăng Tiêu lại là Trì Ninh, cho dù thần hồn tan biến, cũng muốn cứu lấy tên ma đầu này.

“Bất cứ lúc nào con quay đầu lại, ta vẫn luôn ở phía sau con.”

Sau khi cả hai trùng sinh, Cố Lăng Tiêu tám tuổi đang cố trèo lên giường của Trì Ninh bằng đôi chân ngắn của mình:

“Con gặp ác mộng rồi, phải ngủ cùng sư tôn mới được.”

Trì Ninh bị đồ đệ linh lực mạnh mẽ của mình ôm lấy, cảm thấy rất thoải mái:

“Được thôi, nhóc con.”

Khi sức công phá của Cố Lăng Tiêu đã đạt đến mức có thể uốn cong thanh kiến của Trì Ninh, hắn nói:

“Con thắng rồi, sư tôn nhất ngôn cửu đỉnh, phải gả cho con.”

“Được thôi, con…???”

Trì Ninh chớp chớp đôi mắt cảm thấy có gì đó không đúng lắm, rõ ràng là nuôi dưỡng hắn thêm một lần nữa, tại sao vẫn trở thành một tên sói con chứ.

—–

Cuốn tiểu thuyết này còn có tên là “Sau khi trùng sinh ta muốn đưa đồ đệ đi mở rộng tiền đồ, nhưng đồ đệ lại muốn yêu đương với ta.”

Tình trạng bản gốc : Hoàn (105 chương + 5 PN)

*Truyện sẽ được đăng vào thứ 3 và thứ 6 hàng tuần

“Truyện chưa có sự cho phép của tác giả, yêu cầu không mang truyện đi nơi khác khi chưa có sự cho phép”

Pass

Mục lục

Chương 1Chương 2Chương 3
Chương 4Chương 5Chương 6
Chương 7Chương 8Chương 9
Chương 10Chương 11Chương 12
Chương 13Chương 14Chương 15

………

Còn tiếp