Đăng trong Không phân loại

Chương 7: Chọc ghẹo trẻ con thật thú vị


Trải qua một tiết học vật lý đầy mệt mỏi, Thẩm Nghiên lúc này buồn ngủ đến mức hận không thể nằm dài lên bàn mà ngủ một giấc.

Dù sao đối với Thẩm Nghiên mà nói, tiết học mà có thể phân cao thấp về độ nhàm chán với tiết toán thì cũng chỉ có thể là tiết vật lý mà thôi.

Giáo viên vật lý lấy ra tờ giấy, không ai biết rõ đó là tờ giấy gì, viết đề lên bảng đen rồi hỏi: “Ai trả lời được câu hỏi này?”

Tất cả đều im lặng.

Điều này khiến giáo viên vật lý thật sự không vui.

Mặc dù câu hỏi này có khó hơn một chút, nhưng cũng không đến nỗi không một ai biết trả lời câu này.

Tâm trạng của giáo viên quả thật không thoải mái lắm, thế nên khi nhìn thấy Thẩm Nghiên đang nằm ườn trên bàn với một điệu bộ không coi ai ra gì, cậu ngay lập tức trở thành mục tiêu. Giáo viên vật lý nheo mắt nhìn Thẩm Nghiên đầy sát khí.

Sau khi bị giáo viên vật lý ném phấn lên đầu, Thẩm Nghiên chống cằm ngồi dậy một cách uể oải, không thể không giả vờ như đang rất tập trung nghe giảng. Nhưng thực tế thì tâm trí cậu hoàn toàn là một mớ hỗn độn.

Bốn mắt nhìn nhau, Thẩm Nghiên sờ lên mũi rồi lập tức cất sách ngữ văn trên bàn đi, thay vào đó là sách vật lý.

Giáo viên vật lý mở miệng, dường như muốn nói điều gì đó. Nhưng lúc này, Tạ Nam Uyên bỗng giơ tay lên.

Tạ Nam Uyên: “Em có thể thử.”

Giáo viên dạy vật lý lập tức không quan tâm đến Thẩm Nghiên nữa, ân cần nhìn Tạ Nam Uyên, nói: “Em lên bảng đi.”

Tạ Nam Uyên đứng dậy và đi về phía bục giảng. Không biết có phải là do Thẩm Nghiên đã cảm nhận sai rồi hay không, mà dường như cậu cảm thấy Tạ Nam Uyên đã gật đầu với cậu trước khi bước lên bục.

Thẩm Nghiên suy nghĩ rất lâu, nhưng cuối cùng cũng chỉ tìm ra được một lý do hợp lý – Tạ Nam Uyên đang khiêu khích cậu sao?

Thẩm Nghiên đập bàn. Thật quá đáng!

Giáo viên vật lý vân vê viên phấn đang cầm trong tay: “Thẩm Nghiên, em có ý kiến ​​gì với tôi à?”

Thẩm Nghiên chớp chớp mắt nói: “Không có, đâu có đâu, em chỉ hơi xúc động chút thôi. Tạ Nam Uyên lợi hại như vậy thì thế nào điểm trung bình môn lý của lớp chúng ta nhất định có thể nâng cao vài điểm.”

Sau khi xem quá trình giải bài của Tạ Nam Uyên, tâm trạng giáo viên vật lý tốt hơn hẳn. Nhưng khi nhìn Thẩm Nghiên thì vẫn tức giận, nói: “Có em ở đây thì Tạ Nam Uyên ấy có đạt điểm kiểm tra tuyệt đối cũng vô ích.”

Đối với người khác mà nói, nếu như sau khi nghe những câu này thì nhất định sẽ xấu hổ, nhưng Thẩm Nghiên lại nói: “Cảm ơn thầy đã quá khen.”

Đối với một tên học tra có tiếng, đây không phải là lời khen thì là gì?

Thật sự mà nói thì với bộ dạng thản nhiên này của Thẩm Nghiên thật sự khiến cho giáo viên vật lý không biết phải làm thế nào.

Giáo viên vật lý dứt khoát không quan tâm đến Thẩm Nghiên nữa và bắt đầu giảng bài. Không còn nghi ngờ gì nữa, bạn học Tạ Nam Uyên, người đã giải được bài khó đó, lúc này đã trở thành học trò cưng trong lòng giáo viên vật lý.

Nửa tiết học sau, đôi mắt không có cách nào ngủ được của Thẩm Nghiên đã ngồi đếm số lần mà giáo viên vật lý cười với Tạ Nam Uyên. Cho dù là đếm một cách qua loa thì cũng phải mười mấy lần.

Thẩm Nghiên vừa vẽ bậy lên sách vật lý vừa quan sát Tạ Nam Uyên. Chỉ thấy cậu đang viết một cái gì đó với một vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

Chà, không hổ là học bá, hoàn toàn khác với Thẩm Nghiên.

Sau khi vẽ xong Tôn Ngộ Không chiến đấu với Ultraman, Thẩm Nghiên ngáp một cái và thầm nghĩ: Thật tốt khi tiết học cuối cùng là thể dục, cậu ấy có thể ra ngoài hít không khí rồi.

Thế rồi ngay sau khi tiếng chuông tan học vang lên, một bóng người lao vào lớp nhanh như sét đánh. Nhìn kỹ một chút thì đó không phải là giáo viên chủ nhiệm hiền dịu đáng quý của họ sao?

Dưới ánh mắt khó hiểu của giáo viên dạy vật lý, giáo viên chủ nhiệm bình tĩnh nói: “Giáo viên dạy thể dục của các em trong nhà xảy ra chút chuyện, thế nên tiết tiếp theo sẽ là tiết toán.”

Cả lớp đều im lặng như tờ, đến khi hai vị giáo viên rời khỏi lớp học thì trong lớp toàn là những âm thanh ai oán.

“Kể từ khi học lớp mười hai, số lần gặp giáo viên thể dục có thể đếm trên đầu ngón tay. Tớ gần như quên mất giáo viên thể dục trông như thế nào rồi!”

“Giáo viên thể dục ốm yếu lắm bệnh của chúng ta, thầy đang ở đâu vậy! Tớ nhớ thầy quá!”

“Thay bằng tiết Vật lý xong thì thay bằng tiết Sinh học, thay bằng tiết Sinh học xong lại thay bằng tiết Toán học, còn không được nữa thì thay bằng tiết Ngữ văn.”

……

Thẩm Nghiên nhếch miệng. Tuần trước thì ăn gì đó bị đau bụng, tuần trước trước nữa thì lại đau răng, tuần này thì gia đình có chuyện. Chà, giáo viên thể dục của bọn họ thật sự quá yếu đuối nhiều bệnh lại còn gặp rất nhiều chuyện khó khăn.

Thẩm Nghiên nằm trên bàn, nghĩ thầm: Nếu như cậu nhớ không lầm thì giáo viên thể dục ốm yếu này hình như trước đây đã từng đoạt giải nhất cuộc thi chạy việt dã*.

(*) Chạy việt dã: môn thể thao chạy bộ vượt qua những chướng ngại vật có trong tự nhiên như đồi, núi, suối,…

Tất nhiên, những điều này không quan trọng. Dù sao thì giáo viên chủ nhiệm đã nói gia đình có chuyện thì chắc chắn là có chuyện.

Tiếng chuông vang lên, tiết thể dục, à không, tiết toán đã bắt đầu.

Sau khi giáo viên chủ nhiệm mở sách bài tập toán ra giảng vài câu, rồi đột nhiên lại nói: “Giờ tự học tối nay, chúng ta sẽ sửa bài kiểm tra môn toán của trưa hôm nay. Cán sự lớp đến phòng giáo viên lấy đề đi.”  

Nghe được tin này, lớp học vốn đang ủ rũ bỗng trở nên náo nhiệt hẳn lên.

Sửa đề thi là có ý gì? Lẽ nào nghĩa là sẽ không cần phải chép phạt?

Nếu là như vậy thì thay tiết thể dục thành tiết toán cũng không mất mát gì!

Đối với việc này, Thẩm Nghiên lại mang một vẻ bình tĩnh.

Cậu bạn mập cùng bàn chọc ghẹo Thẩm Nghiên: “Sao mày không có chút kích động nào vậy? Không cần phải chép phạt đó!”

Vẻ mặt của Thẩm Nghiên vẫn không thay đổi: “Kích động cái gì? Cho dù chép bài thì sao, dù sao tao cũng chẳng sai nhiều câu lắm.”

Lúc kiểm tra cậu nghiêm túc đến như vậy, phương pháp mà cậu sử dụng cũng rất là khoa học, thế nên nhất định chỉ sai vài lỗi. Không giống như nhóm người này bình thường thì không thường xuyên thắp hương, có chuyện lại chắp tay cầu Phật**. Điều đó có ích gì?

(**) Bình thường thì không thường xuyên thắp hương, có chuyện lại chắp tay cầu Phật (平时不烧香,临时抱佛脚): đây là một thành ngữ, ý chỉ chắp tay cầu Phật khi nguy nan, nhưng lúc đầu thì không chuẩn bị, không nỗ lực, đợi đến phút chót mới co giò chạy. Cũng có thể hiểu là chỉ sự nỗ lực vội vàng vào phút cuối, giống như câu thành ngữ “Nước đến chân mới nhảy” của Việt Nam .

Nghe cuộc nói chuyện giữa hai người họ, Tạ Nam Uyên bất giác nhớ lại câu trả lời mà Thẩm Nghiên đã nói với chính mình trong kỳ thi.

Ừm, quả thật là không sai vài lỗi. Bởi vì sai tận vài chục lỗi lận.

Trong lớp mọi người vẫn rất ồn ào, giáo viên chủ nhiệm lại ít khi bắt lớp giữ trật tự. Đợi khi niềm vui của mọi người lắng xuống một chút rồi giáo viên chủ nhiệm mới từ tốn nói: “Bài thi sẽ được phát ngẫu nhiên, các bạn học sẽ sửa lỗi chấm bài cho nhau.”

Các học sinh vừa rồi vẫn còn phấn khởi: “…” Bọn họ thật là ngây thơ.

Dường như sợ rằng bài chép phạt vẫn chưa đủ nhiều, nên sau khi nói xong câu đó, thầy chủ nhiệm còn đặc biệt nói thêm: “Cán sự lớp phát bài xuống, các em chú ý, đừng để phát bài của bạn cho chính bạn nhé.”

Các học sinh: “…” không hổ là thầy giáo.

Ngược lại với những bạn học khác, ai ai cũng có cảm giác như vừa trải qua một chuyến tàu lượn siêu tốc, thì Thẩm Nghiên lại rất bình tĩnh.

Đây chính là sức mạnh mà khoa học và sự cẩn trọng đã mang đến cho cậu.

……

Ngay khi tiếng chuông tan học vang lên, những người khác chưa kịp phản ứng gì thì Thẩm Nghiên đã chuồn ra cửa sau rồi.

Khi đi ngang qua bàn của Thẩm Nghiên, Tạ Nam Uyên đã sững người mất hai giây. Giống như đã biết Tạ Nam Uyên đang nghĩ gì, cậu bạn béo cùng bàn của Thẩm Nghiên lên tiếng: “Thẩm Nghiên luôn là người ra khỏi lớp đầu tiên, sau này cậu sẽ biết thôi.”

Tạ Nam Uyên liếc nhìn cuốn sách vật lý của Thẩm Nghiên, không nói gì và bước ra khỏi lớp học.

Lại nói về Thẩm Nghiên. Cậu ấy không về nhà cũng không xuống căn tin mà lại đến căn cứ bí mật của mình, bắt đầu điều chỉnh cây đàn guitar mới mua.

Ánh mắt của Thẩm Nghiên khi nhìn cây guitar đó thật sự rất dịu dàng, ít nhất, nó còn dịu dàng hơn nhiều so với cách cậu nhìn những cô gái đang theo đuổi cậu.

Hầy, đây là cây đàn mà cậu ấy đã phải hát cả đêm trong quán bar mấy hôm trước để kiếm đủ tiền mua nó, đương nhiên phải đối xử dịu dàng rồi. Còn với con gái…

Con gái chỉ ảnh hưởng đến tốc độ quyết đấu của cậu thôi.

Không sai.

Phải nói rằng độc thân từ trong bụng mẹ là có lý do cả đấy.

Sau khi chỉnh xong dây đàn xong, Thẩm Nghiên vô tình gặp phải Tạ Nam Uyên khi đang trên đường đi về phía quán bar với cây đàn trên lưng.

Thẩm Nghiên vốn dĩ muốn giả vờ như không nhìn thấy và đi đường vòng để tránh mặt Tạ Nam Uyên, nhưng vẫn không đợi đến lúc Thẩm Nghiên kịp phản ứng thì Tạ Nam Uyên đã đứng trước mặt cậu.

Thẩm Nghiên chỉ đành phải chào hỏi: “Thật không trùng hợp nha.”

Hầy, trong lúc không cẩn thận lại nói hết những lời trong lòng ra rồi.

Nhận ra mình đã nói sai, Thẩm Nghiên mặt không đổi sắc, tâm không trốn tránh nói lại một câu khác: “À, nói sai rồi, phải nói là thật trùng hợp.”

Tạ Nam Uyên không nói gì, chỉ nhìn Thẩm Nghiên như vậy, cho đến khi cậu thấy Thẩm Nghiên hoảng rồi, mới chậm rãi trả lời: “Ừ.”

Thẩm Nghiên thật sự muốn chửi thề. Ừ ông nội cậu, giả vờ sẽ bị sét đánh có biết không?

Thẩm Nghiên kiêu ngạo thờ ơ đáp: “Ồ.”

Mặc dù biết rằng cách đó không xa chính là quán bar mà hai người họ đã gặp nhau lần đầu, nhưng Tạ Nam Uyên vẫn cố ý hỏi: “Về nhà?”

Thẩm Nghiên trưng ra vẻ mặt đầy khinh bỉ. Liên quan gì đến cậu. Nhưng trên mặt vẫn tỏ vẻ như không có chuyện gì : “À.”

Cảm thấy nội tâm của Thẩm Nghiên như đang muốn nổi khùng, như một cơn sóng chập chờn dưới đáy hồ nhưng trên mặt nước vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, Tạ Nam Uyên chỉ càng cảm thấy thú vị hơn.

Thẩm Nghiên: Hầy, một tên quái đản ngoài lạnh trong nóng.

Nếu như nghe cuộc trò chuyện giữa hai người này, người hiểu chuyện sẽ biết đây là hai học sinh đã học xong chương trình giáo dục bắt buộc chín năm và chuẩn bị thi vào đại học. Còn nếu không biết thì còn tưởng rằng đây là hai tên ngốc chạy ra ngoài đường, đến một câu nói hoàn chỉnh cũng không nói ra được.

Im lặng nhìn nhau được vài phút, cuối cùng vẫn là Thẩm Nghiên lên tiếng trước: “Tôi phải về nhà ăn cơm, bái bai.”

Tạ Nam Uyên: “Chờ đã.”

Thẩm Ngiên quay đầu lại, khó chịu nói: “Làm gì?”

Tạ Nam Uyên giơ tay lên chỉ về hướng đối diện: “Cậu đi ngược rồi à?”

Thẩm Nghiên ngẩng đầu. Quả nhiên là cậu thật sự đi ngược rồi!

Nhưng Tạ Nam Uyên đang chỉ tới hướng quán bar, làm sao Tạ Nam Uyên biết rằng Thẩm Nghiên muốn đến quán bar chứ?

Thẩm Nghiên chỉ vờ như không nghe thấy, mặt không đổi sắc, tâm không trốn tránh, nói: “Đương nhiên tôi biết, chỉ là từ đường này đến đó sẽ gần hơn.”

Tạ Nam Uyên tỏ vẻ như mới tiếp thu được kiến thức mới: “Hóa ra là vậy.”

Dứt lời, Tạ Nam Uyên né người sang một bên, cố ý nhường đường cho Thẩm Nghiên.

Thẩm Nghiên nghẹn ngào. Không còn cách nào khác chỉ đành phải ngậm đắng nuốt cay mà đi hướng ngược lại.

Thẩm Nghiên mắng thầm Tạ Nam Uyên một cách điên cuồng. Tuy là Trái Đất có hình tròn nhưng không thể làm như vậy được.

Thẩm Nghiên quay đầu, trừng mắt nhìn phía đằng sau Tạ Nam Uyên một cách hung hãn.

Đừng để cậu nắm được cơ hội, nếu không thì cậu nhất định sẽ chỉnh đốn Tạ Nam Uyên một trận nên thân.

Tạ Nam Uyên không bỏ đi mà đứng ở một vị trí rất khó bị phát hiện.

Năm phút sau chỉ nhìn thấy một cậu thiếu niên mặc đồng phục cấp ba đeo một cây đàn guitar trên lưng, lén lén lút lút quay lại và đi về hướng mà ban đầu cậu đã chỉ đến.

Thẩm Nghiên vừa đi vừa lẩm bẩm chửi rủa: “Tạ Nam Uyên chết tiệt, hại ông đây mất hết cả nửa ngày trời!”

Mà người được gọi là “chết tiệt” trong miệng Thẩm Nghiên kia, Tạ Nam Uyên mím môi lại, nhìn theo bóng lưng Thẩm Nghiên, ánh mắt luôn hiện lên một vẻ thích thú.

Chọc ghẹo trẻ con thật thú vị.

Còn thú vị hơn nhiều so với bài kiểm tra đầu năm nữa.


Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây

Đăng trong Không phân loại

Chương 6: Não người này không được tốt nhỉ?


Kỳ thi căng thẳng để thúc đẩy các học sinh cuối cùng cũng kết thúc rồi, để tự thưởng cho việc đã “học” suốt đêm hôm trước, Thẩm Nghiên đã tự thưởng cho mình một ngày nghỉ bằng cách nằm ườn trên bàn và ngủ một giấc trong tiết ngữ văn.

Sau khi thấy Thẩm Nghiên hoàn toàn không đặt mình vào trong mắt, giáo viên văn chỉ cảm thấy nhức đầu.

Nhưng ai bảo cô ấy là một người nhan khống* chứ? Mỗi khi Thẩm Nghiên chớp mắt nhìn cô, cô lại không thể mở miệng mắng cậu.

*Nhan khống: những người đam mê nhan sắc, vẻ đẹp của người khác.

Chuông hết giờ vang lên, giáo viên văn cầm lấy sách rồi nói: “Tan học.”

Thẩm Nghiên mở mắt nhìn một chút rồi ngẩng đầu lên vẫy tay chào tạm biệt giáo viên văn.

Lúc này, Tạ Nam Uyên dường như đã biết nguyên nhân vì sao Thẩm Nghiên ngang bướng đến như vậy mà vẫn có thể sống một cách vui vẻ.

Bởi vì có rất nhiều người cũng là nhan khống giống như cậu.

Khi suy nghĩ xem đáp án của những câu hỏi đó, Thẩm Nghiên đã tiêu hao quá nhiều chất xám, thế nên cậu lại tiếp tục nằm lên bàn, định ngủ thêm một giấc nữa.

Nhưng lúc đó lại bị cậu bạn mập mạp cùng bàn vỗ vào lưng một cái.

Cậu mập nói: “Đi thôi, đm đến lúc nghỉ giữa giờ rồi!”

Thẩm Nghiên mở mắt nhìn, nở một nụ cười cực kỳ ấm áp: “Được.”

Vài giây sau, trong phòng học lại có một âm thanh bi thảm xuất hiện.

Thẩm Nghiên đang đứng giữa nhóm bạn học lớp năm, bên cạnh là cậu bạn mập đang buồn bã tủi thân mà tự đưa tay ôm lấy đầu mình.

Thẩm Nghiên đi thẳng đến nơi đó, lớp năm vốn là lớp tiêu điểm của khối mười hai. Nhưng hôm nay lại có thể cảm nhận một cách rõ ràng hơn chính là nhân khí của lớp năm lại càng dồi dào hơn rồi.

Không cần đoán cũng có thể biết, chắc chắn những cô gái này đến đây đều là vì ngưỡng mộ danh tiếng mà đến, muốn xem Tạ Nam Uyên – vị học bá mới chuyển trường đến như thế nào.

Mặc dù cảm thấy Tạ Nam Uyên không vừa mắt cho lắm, nhưng Thẩm Nghiên cũng phải thừa nhận rằng dáng người của Tạ Nam Uyên rất đẹp.

Ừm, chính là vẻ đẹp mà có thể miễn cưỡng xếp sau Thẩm Nghiên.

Vai rộng eo thon, dáng người chuẩn người mẫu, gương mặt lại có thể sánh với các minh tinh, đến cả bộ đồng phục có kiểu dáng cực kỳ quê mùa của trường cấp ba sau khi được Tạ Nam Uyên mặc lên lại có cảm giác giống nam chính trong phim học đường.

Thẩm Nghiên không biết rằng, khi Tạ Nam Uyên nhìn cậu cũng có suy nghĩ giống như vậy.

Tạ Nam Uyên hướng mắt về Thẩm Nghiên, thiếu niên ấy đứng ở đó với một bộ dạng uể oải, trong sự lười biếng ấy còn có chút tùy tiện. Khuôn mặt đẹp trai đó còn có chút hung dữ càng khiến người ta không thể rời mắt.

Nhìn thấy dáng vẻ cao cao tự đại của Thẩm Nghiên, Tạ Nam Uyên đột nhiên lại muốn nhìn thấy dáng vẻ đau buồn tủi thân mà khóc trước mặt cậu của thiếu niên này.

Cũng không trách được những người bạn thân của Tạ Nam Uyên, họ đều nói Tạ Nam Uyên có khẩu vị khác người.

“Hắt xì!” Thẩm Nghiên nhảy mũi một cái.

Thẩm Nghiên sờ sờ mũi, trong lòng nghĩ thầm: Lại là ai thầm khen mình đẹp trai đây?

Cậu bạn mập mạp cùng bàn của Thẩm Nghiên bước đến rồi vòng tay qua vai cậu như thể hai người họ rất thân thiết: “Nhìn kìa, những cô gái đó đều đang nhìn chúng ta. Ba người chúng ta thật sự rất đẹp trai!”

Thẩm Nghiên cười như không cười, nhìn cậu: “Chúng ta…ba người?”

Người bạn cùng bàn đó chỉ vào Tạ Nam Uyên rồi chỉ Thẩm Nghiên, cuối cùng dùng bàn tay mập mạp ấy mà chỉ vào bản thân, tự tin và thẳng thắn nói: “Đúng! Ba người chúng ta đứng ở đây chính là phong cảnh mỹ lệ nhất của cả nơi này rồi.”

Thẩm Nghiên có chút không thích tay của cậu bạn mập quàng lên người mình, vô cảm nói: “Hừ.”

Nhưng nói cũng khá là có lý. Chỉ là, đổi người thứ ba này thành bất cứ ai khác thì kết quả dường như không hề có chút thay đổi nào.

Thẩm Nghiên buồn chán đứng ở nơi đó sau khi thoát khỏi cánh tay cậu bạn mập mạp ấy, nhưng cậu lại luôn cảm thấy phía sau có ánh mắt nào đó luôn dõi theo mình.

Cậu quay đầu lại nhìn thì thấy khuôn mặt vừa quen thuộc lại vừa đáng hận đó lại khiến cho Thẩm Nghiên có chút kích thích.

Ngày hôm trước vừa mới đầu hàng trước cậu, Lý Khải Phi đứng ở lớp bên cạnh mà hung dữ nhìn chằm chằm Thẩm Nghiên.

Thẩm Nghiên thả lỏng tay ra, tự cảm thấy mình vô tội.

Đẹp trai là có tội sao?

Hoa khôi đang đứng trên bục giảng cũng không tự chủ được mà hướng ánh mắt về phía Thẩm Nghiên.

Lúc này, Lý Khải Phi đột nhiên bước ra khỏi lớp, đứng trước mặt Thẩm Nghiên: “Nếu bây giờ mày xin lỗi tao, tao sẽ tha thứ cho mày, coi như không có chuyện gì xảy ra. Nếu không, tao sẽ cho mày biết rằng tao cũng không phải là người dễ bị ăn hiếp.”

Hai người này cũng có thể coi là những nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn của cấp ba. Thế nên sau khi nhìn thấy sự việc này, tất cả học sinh trong trường bắt đầu hóng dưa. Cậu bạn mập kia thậm chí còn lùi lại và nấp sau Tạ Nam Uyên, sẵn sàng xả thân ngoài chiến trường.

Tất cả mọi người đều lần lượt tránh đi, ba chân bốn cẳng lui về phía sau, chỉ có Tạ Nam Uyên là vẫn luôn mang một vẻ cực kỳ bình tĩnh. Thậm chí còn có chút hứng thú mà nghĩ: Cuối cùng thì cũng có thể nhìn thấy mèo con cắn người rồi?

Dưới ánh nhìn của mọi người, Thẩm Nghiên lại vô cùng tùy tiện: “Được thôi, tao xin lỗi mày.”

Tất cả mọi người đều vô cùng ngạc nhiên. Thẩm Nghiên từ khi nào lại nói được những câu tốt đẹp như thế này?

Sự hứng thú của Tạ Nam Uyên lại càng nhiều hơn. Sau câu nói này nhất định sẽ còn có câu khác.

Quả nhiên không ngoài dự liệu, Thẩm Nghiên ngước nhìn một cách hờ hững, nói: “Cho nên mày đã biết sai rồi chứ?”

Khi Thẩm Nghiên nói câu này, cậu đút tay vào túi và đứng ở đó một cách bình thản. Nghênh mặt lên, thực sự rất giống với một chú mèo kiêu ngạo.

Cuối cùng, cuộc cãi vả này lại không được bắt đầu. Không phải do cậu mà là bởi vì đến giờ tập thể dục rồi.

Thẩm Nghiên trở lại hàng của lớp mình, nhưng khi quay đầu lại, liền thấy Tạ Nam Uyên đang nhìn cậu và mỉm cười.

Ánh nhìn đó khiến Thẩm Nghiên có chút sợ hãi: “Cười cái gì?”

Tạ Nam Uyên lạnh lùng nói: “Không có gì, chỉ là đột nhiên muốn nuôi một con mèo thôi.”

Sau khi nghe câu trả lời râu ông nọ cắm cằm bà kia của Tạ Nam Uyên xong, Thẩm Nghiên lại càng cảm thấy khó hiểu. Suy nghĩ hồi lâu vẫn không hiểu ra được, muốn nuôi một con mèo thì tại sao lại nhìn cậu mà cười.

Thẩm Nghiên xoa xoa hai cánh tay, não người này không được tốt nhỉ?


Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây

Đăng trong Tiểu thuyết

Chương 3: Mở mang tầm mắt


Trong giờ học, Thẩm Nghiên nằm ườn lên bàn học ở cuối lớp mà ngủ mê man.

Tối hôm qua, bởi vì bị một đám con gái vây quanh nên lúc Thẩm Nghiên về đến nhà cũng đã gần mười giờ rồi. Sau đó cậu còn bị cằn nhằn cho đến tận mười một giờ đêm.

Sáng hôm sau còn bị đánh thức bởi thứ âm thanh như tiếng nổ phát ra từ nhà bếp. Vâng, là năm giờ sáng.

Người bạn cùng bàn của Thẩm Nghiên ghé sát vào người cậu, nói: “Tao muốn nuôi một con chim, tốt nhất là to một chút.”

Thẩm Nghiên nằm ườn trên bàn ngay cả mắt cũng không thèm mở ra: “Không thể nào, mau chết tâm đi. Con chim của mày to như thế nào, bản thân mày còn chưa hiểu rõ sao?”

Bạn cùng bàn: “…” Tao nghi ngờ mày đang muốn ám chỉ về các nội dung khiêu dâm, nhưng tao không có chứng cứ.

“Vậy mày nghĩ nuôi một con chó thì sao?” Không đợi Thẩm Nghiên mở miệng, cậu bạn này đã tự mình trả lời “Nhưng tao rất lười chăm sóc nó.”

Thẩm Nghiên thản nhiên nói: “Ồ, vậy thì mày cố gắng đi, nuôi một con thiểm cẩu*. Nhưng đáng tiếc, với bộ dạng của mày, e rằng chó cũng không thèm liếm.”

*Thiểm cẩu (舔狗): Đây là một thuật ngữ mạng, chỉ những người trong mối quan hệ nam nữ, tuy biết rõ đối phương không thích mình, nhưng vẫn không hề có tôn nghiêm và liêm sỉ dùng mặt nóng dán mông lạnh.

Bạn cùng bàn của cậu ngay lập tức cảm thấy buồn nôn.

Chưa đến hai câu, tiếp tục lảm nhảm: “Tao…”

Cảm thấy cơn buồn ngủ dần dần biến mất, tâm trí Thẩm Nghiên đột nhiên nổi đầy sát khí.

Thẩm Nghiên nở nụ cười nhã nhặn: “Nói thêm một chữ nữa, tao sẽ đánh mày.”

Mọi thứ đã trở nên im lặng hơn, nhưng tiếng chuông tan học đồng thời cũng vang lên.

Thẩm Nghiên vò đầu mình, nét mặt cực kỳ chán đời, không có bất cứ hứng thú nào với thế giới nữa.

Thật sự là thất sách, nên đánh cho cậu một trận trước khi vào lớp mới đúng.

Đây là tiết học môn toán, khi bước vào phòng học, giáo viên chủ nhiệm thấy các học sinh đang nháo nhào liền dùng thước đập vào bàn.

“Lớp chúng ta có một bạn học mới chuyển đến, Tạ Nam Uyên, mọi người vỗ tay chào đón bạn nào.”

Tiếng vỗ tay trong lớp học chỉ lác đác vài tiếng.

Thẩm Nghiên nằm dài ở dãy bàn cuối lớp, tiếp tục thả hồn ra ngoài cửa sổ, thậm chí còn không thèm ngẩng đầu lên liếc một cái.

Chuyển đến thì chuyển thôi, dù sao cậu cũng không tin rằng sẽ có người có thể làm lay chuyển được vị trí học tra số một của cậu.

Một giọng nói trầm lắng vang lên: “Chào mọi người.”

Thẩm Nghiên: Hửm? Giọng nói này nghe có chút quen tai. Chẳng lẽ là thằng oắt con nào từng bị cậu đánh ư?

Với suy nghĩ rằng mình sắp có thêm một tiểu đệ, Thẩm Nghiên mở mắt lên nhìn.

Sau đó…

“Đm!” Thẩm Nghiên thốt ra hai chữ này mà không chút nghĩ ngợi, trực tiếp mở miệng thốt ra.

Giữa không gian yên tĩnh của lớp học bỗng vang lên hai chữ “Đm”, nếu muốn không bị nghe thấy cũng thật sự rất khó.

Chủ nhiệm nhìn Thẩm Nghiên với vẻ mặt tối sầm: “Thẩm Nghiên, em có ý kiến gì với tôi à?”

“Đâu có.” Dựa vào kinh nghiệm lươn lẹo nhiều năm, Thẩm Nghiên tùy tiện nói vu vơ: “Em muốn nói là em rất…hoan nghênh người bạn mới này.”

Thấy Tạ Nam Uyên đang nhìn về phía mình, Thẩm Nghiên nằm úp xuống bàn ngay lập tức.

Không nhìn thấy cậu, không nhìn thấy cậu, nếu như có nhìn thấy cũng sẽ không nhận ra cậu. Thẩm Nghiên trong lòng lẩm bẩm như vậy.

Sau đó không biết đó có phải là ảo giác hay không, dưới ánh nắng chói chang, Thẩm Nghiên dường như nhìn thấy Tạ Nam Uyên nở một nụ cười với cậu.

Thẩm Nghiên nghẹn ngào, tự an ủi chính mình: Nhất định không phải vì nhận ra cậu đâu, chỉ đơn giản là đang muốn khoe hàm răng trắng bóng của bản thân mà thôi.

Thẩm Nghiên nằm gục xuống bàn, dùng sách toán để che mặt mình lại, trong tâm trí không ngừng suy nghĩ về những gì cậu đã làm với người qua đường này vào tối hôm qua.

Càng nghĩ về điều đó, Thẩm Nghiên càng cảm thấy hối hận.

Cmn, người khác gặp phải chuyện này đều sẽ chạy trốn, từ đây đến chết cũng không nên gặp nhau nữa, vậy sao bây giờ tới lượt cậu lại bị tìm đến tận cửa cơ chứ? Thật là không hợp lý chút nào?

Ngay khoảng khắc này, Thẩm Nghiên càng ghét môn toán hơn.

Được rồi, thật ra cũng không phải là sợ nhân quả gì, cậu chỉ đơn giản là không thích môn toán mà thôi.

Những bàn đầu đều không còn vị trí trống nữa, vì thế Tạ Nam Uyên được xếp ngồi ở vị trí thứ ba từ dưới lên. Sau khi Tạ Nam Uyên vào chỗ ngồi, giáo viên chủ nhiệm đã gõ bàn một lần nữa, nghiêm túc cảnh cáo nhóm học sinh cá biệt này: Đây là học sinh nằm trong top năm học sinh giỏi, cũng là học sinh giỏi đứng đầu trong đợt kiểm tra này, các em đừng làm ảnh hưởng đến việc học của bạn Tạ Nam Uyên.

Nghe đến đây, Thẩm Nghiên không nhịn được mà thốt lên một tiếng “Chậc”. Học sinh giỏi mà hút thuốc, uống rượu và thâu đêm ở trong quán bar hả.

Thật là một điều mới mẻ — đã được mở mang tầm mắt.

Sau khi châm biếm xong, Thẩm Nghiên đặt sách toán lên bàn rồi tiếp tục ngủ bù.

Đột nhiên, túi quần của cậu rung lên một hồi.

Thẩm Nghiên bị dọa một phen hú vía. Đệch, quên tắt tiếng rồi.

Sau khi quan sát tình hình xung quanh, Thẩm Nghiên nhét điện thoại di động vào ngăn bàn, rồi lập tức chuyển qua chế độ im lặng.

Một tin nhắn.

Khi bấm vào xem, Thẩm Nghiên cảm thấy phấn khích. Bởi vì đây chính là một tin nhắn khiêu khích.

——Thẩm Nghiên, là đàn ông thì gặp ở nhà vệ sinh nam.

Sau khi đọc tin nhắn, Thẩm Nghiên duỗi tay hai lần.

Tâm trạng không tốt chút nào và cậu vẫn đang muốn tìm chỗ phát tiết, vừa hay lại gặp được người muốn cậu cho ăn đấm.

Đây thực sự là một người đồng chí tốt đó nha.

Thẩm Nghiên chậm rãi giơ tay lên.

Chủ nhiệm lớp dụi mắt hai lần. Anh không nhìn nhầm ư, người giơ tay là Thẩm Nghiên?

Chủ nhiệm lớp chỉ tay ra hiệu: “Được rồi, vậy để Thẩm Nghiên trả lời câu hỏi này đi.”

Thẩm Nghiên đứng lên, nói một cách khí phách: “Thưa thầy, em muốn ra ngoài.”

Chủ nhiệm nghẹn cứng họng. Lẽ ra anh ấy phải đoán ra sớm rằng nó sẽ như thế này.

Chủ nhiệm nhìn chằm chằm Thẩm Nghiên, “Em định làm gì?”

Đôi môi mỏng của Thẩm Nghiên khẽ mở ra, dùng khuôn mặt hoàn mĩ đó mà thốt lên: “Đi ỉa.”

Chủ nhiệm lớp: “……”

Cậu bạn cùng bàn của Thẩm Nghiên cũng là một học sinh nghịch ngợm khiến cho giáo viên đau đầu, nghe xong câu nói của Thẩm Nghiên, cậu ta lập tức giả bộ nói: “Mày không thấy ghê tởm hả?”

“Có gì ghê tởm? Nếu có bản lĩnh thì mày đừng đi ỉa nữa.” Thẩm Nghiên thờ ơ nói, “Hơn nữa, tao chỉ là đi ỉa, chứ không đi ăn cứt.”

Mọi người: “…” Đột nhiên cảm thấy buổi sáng nay mình lỡ ăn quá nhiều rồi.


Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây