Đăng trong Tiểu thuyết

Chương 11: Quả thật xem là ưu điểm


Miếng vảy rồng này nhìn vào không giống với những miếng mà Huyền Long cho Yến Diên trước kia. Những miếng vảy trước kia có hình giống như cánh, còn miếng vảy này lại giống như trăng lưỡi liềm, lại còn có màu đen, óng ánh sắc trắng bạc mờ ảo mà xinh đẹp đến lạ lùng.

“Cho dù ngươi không nhạy với cảm giác đau, nhưng không thể tự làm chính mình bị thương như thế, ta sẽ rất đau lòng.” Yến Diên lo lắng nhìn xuống miếng vảy mà Huyền Long cho mình, khiến hắn nhớ đến ba mươi miếng vảy kia.

Chỉ mới róc một miếng vảy đã chảy máu nhiều đến thế, vậy róc đến ba mươi miếng thì sao?

Huyền Long khẽ nhấp môi muốn dỗ hắn, nhưng lại không biết nên nói gì nên cố gắng nói những chữ thật gượng gạo: “Đừng giận.”

“Ta không giận, chỉ là…” Chỉ là cảm thấy hổ thẹn trong lòng. Yến Diên nhíu hai hàng lông mày như sắp chạm vào nhau rồi ngước mắt nhìn gương mặt anh tuấn của Huyền Long, cuối cùng chỉ bất lực mà thở dài: “Bỏ đi, ta thoa thuốc giúp ngươi.”

“Không cần thoa thuốc, lau qua một chút là được.” Huyền Long hạ giọng nói.

“Nói bậy gì thế.”

Sau khi Trần Nham đưa thuốc đến liền lập tức rời khỏi, Yến Diên đưa tay gỡ cái nắp đậy bằng tua rua màu hồng của lọ thuốc bằng ngọc rồi bảo Huyền Long quay người lại. Hắn chậm rãi thoa thuốc lên vết thương đằng sau gáy của y.

Đây là loại thuốc tốt nhất trong cung, theo lý mà nói một khi bôi lên thì có thể lập tức cầm máu, nhưng kỳ lạ thay, Yến Diên đã bôi hết một lọ thuốc, vậy mà máu trên người Huyền Long không có dấu hiệu ngừng chảy chút nào, khiến cho vạt áo sau lưng Huyền Long chẳng mấy chốc đã bị nhuộm đỏ.

Nếu như là người bình thường khi chảy nhiều máu như thế thì nhất định sẽ hôn mê, Yến Diên chưa từng thấy nhiều máu đến vậy, bây giờ thì hắn thật sự hoảng hốt rồi: “Tại sao lại như vậy?”

Nghịch lân nằm ở vị trí này, cũng chính là ngọn nguồn tim máu của rồng và cũng chính là điểm yếu của y. Nơi này chỉ cần chịu một chút thương tổn đã có thể khiến Huyền Long đau đến thấu xương, càng đừng nói đến việc lột nghịch lân ra khỏi đó sẽ khiến cho nỗi đau tăng lên gấp trăm ngàn lần, đương nhiên dùng thuốc của phàm gian là không thể trị khỏi rồi.

“Từ nhỏ cơ thể ta đã rất cường tráng, chỉ là chảy một ít máu thôi, ngươi không cần lo lắng.” Giọng nói của Huyền Long có chút không ổn, y xòe tay ra, một mảnh lụa trắng xuất hiện, y cứ như vậy mà lau đi vết máu đằng sau gáy một cách tùy tiện.

Vị trí của vết thương da thịt rất mỏng, làm sao có thể lau một cách mạnh tay như vậy được, tuy rằng Huyền Long từ bé không để lộ bất cứ cảm xúc đau đớn nào, nhưng lại khiến Yến Diên cảm thấy lo sợ. Hắn vội vàng đứng lên ngăn Huyền Long lại, nhíu mày nói:

“Tại sao ngươi không chăm sóc tốt bản thân vậy?”

“Ngồi yên.”

Huyền Long đương nhiên ngoan ngoãn nghe lời, không dám động đậy.

Không phải y không chăm sóc tốt cho bản thân, mà là y không biết chăm sóc bản thân như thế nào. Hồi còn bé y thường xuyên bị thương, bị mẫu thân đánh đến mức chảy máu, nhưng không có ai bôi thuốc cho y. Vậy nên y chỉ tùy tiện nhặt một miếng vải không quá sạch sẽ rồi tùy tiện lau vết thương của mình. Chỉ cần nhẫn nhịn, chịu đựng nỗi đau một chút thì mọi thứ sẽ qua thôi.

Không có ai dạy y nên chăm sóc bản thân như thế nào.

Yến Diên gọi thái giám đứng ngoài điện đem theo một bộ y phục mới, một ít lụa trắng và một thau nước ấm. Huyền Long dõi theo những hành động của Yến Diên một cách chăm chú, đầu tiên là dùng lụa trắng băng vết thương cho y, những ngón tay thon dài trắng trẻo ấy dịu dàng băng bó cho y. Đôi lúc những đốt ngón tay ấy cẩn thận từng chút một mà chạm vào làn da hoàn hảo sau gáy, dịu dàng và chậm rãi, mang theo hơi ấm truyền từ tay hắn lên sau gáy y khiến cho cả người như có dòng điện chạy qua.

Yết hầu của Huyền Long khẽ di chuyển, vành tai y cũng ửng hồ một cách vô chủ.

“Đau không?” Chân mày của Yến Diên vẫn chưa giãn ra.

“Không đau.” Huyền Long nói.

Trong suốt quá trình đó Huyền Long đều im lặng không nói khiên Yến Diên tin rằng đó là sự thật, hắn cười nói: “Không nhạy với cảm giác đau quả thật xem như một ưu điểm, khi bị thương sẽ không cảm thấy đau, chí ít sẽ vơi đi một chút khổ cực.”

Nếu như vậy thì Yến Diên đối với chuyện Huyền Long róc vảy của mình để giúp hắn cứu Ninh Chi Ngọc cũng giảm đi vài phần áy náy.

Dù sao y cũng không cảm nhận được đau đớn, chỉ là chảy máu mà thôi, hắn có thể đền bù cho y ở phương diện khác.


Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây

Đăng trong Tiểu thuyết

Chương 10: Tín vật định tình


Những ngày gần đây Yến Diên không phải hoàn toàn không nhớ đến Huyền Long, mà ngược lại khi hắn ở lại bên cạnh Ninh Chi Ngọc, không lúc nào không nhớ đến nam nhân có đôi mắt màu xanh thẫm lạnh nhạt kia, thi thoảng còn nhớ đến dáng vẻ ngốc nghếch của y mà bất giác mỉm cười.

Yến Diên cảm thấy bản thân như vậy là không đúng, hắn chẳng khác gì bị dính thuốc mê cả. Vốn dĩ hắn vì muốn có được vảy rồng mới diễn kịch tình nghĩa sâu đậm với Huyền Long, còn cùng y lên giường, vốn đã làm trái lời hứa với Ninh Chi Ngọc rằng đời này kiếp này chỉ có một mình y. Nếu như hắn còn tiếp tục phạm sai lầm, há chẳng phải khiến hắn cảm thấy áy náy với lương tâm hay sao.

Thế nên, cho dù những ngày này hắn luôn nhớ đến cơ thể của Huyền Long, những vẫn cố gắng kìm chế, không thể sai lại càng sai được nữa.

Nhưng nếu như cứ trốn tránh y như vậy thì cũng không phải là cách hay, cơ thể của Ninh Chi Ngọc vẫn chưa khá hơn là bao. Những ngày sau này chắc chắn vẫn còn cần đến Huyền Long, vì vậy hắn phải khiến cho Huyền Long cam tâm tình nguyện ở bên hắn.

Xung quanh điện Loan Phượng cực kỳ yên tĩnh, Yến Diên ngồi bên mép giường do dự một hồi lâu rồi ngắm nhìn gương mặt thanh tuấn của Ninh Chi Ngọc mà nói.

“Người đâu.”

Trần Nham từ ngoài điện vội vã bước vào, cúi người thưa: “Hoàng thượng có điều gì muốn phân phó?”

Gương mặt Yến Diên không hiện lên bất cứ cảm xúc nào: “Ngươi đến quốc khố chọn một vài loại châu báu quý hiếm mang đến đây.”

Trần Nham trong phút chốc không hiểu được hết toàn bộ câu nói của Yến Diên, y do dự ngẩng đầu nhìn gương mặt tuyệt sắc vô song của hắn: “Hoàng thượng muốn loại như thế nào?”

Trong đầu Yến Diên bỗng hiện lên gương mặt anh tuấn lạnh lùng của Huyền Long, y vốn không vướng bụi trần, châu báu đối với y mà nói cũng chẳng có ý nghĩa gì cả. Suy nghĩ một hồi lâu, Yến Diên cảm thấy chỉ có một thứ mới có thể dỗ cho y vui.

“Ngọc bội đi.”

Sau khi nhận lệnh, Trần Nham lập tức lui xuống, lúc quay lại liền đưa theo hai tiểu thái giám đi theo sau, mỗi người đều mang theo một khay gỗ được sơn màu nâu đậm, trên hai khay gỗ đó đều được đặt những miếng ngọc bội thượng hạng.

Có ngọc bội nạm vàng, ngọc bội hình rồng, ngọc bội phượng hoàng,… Yến Diên liếc mắt nhìn một cách qua loa, đột nhiên một miếng ngọc bội bầu dục được khắc hình hoa diên vĩ* bất chợt rơi xuống, thu hút sự chú ý của Yến Diên.

*Diên trong diên vĩ (鸢尾) và Diên trong Yến Diên (燕鸢) là cùng một chữ.

Trên miếng ngọc bội ấy còn có những viền màu đen rất tinh xảo và tuyệt đẹp. Đặc biệt là hoa văn hình bông hoa diên vĩ được khắc lên đó, khiến cho Yến Diên cảm thấy đặc biệt yêu thích. Hắn đưa tay nhặt lấy miếng ngọc đó lên.

“Miếng này đi.”

“Vâng.” Trần Nham thưa rồi đưa tay ra lệnh cho hai tiểu thái giám lui xuống.

“Mấy hôm nay Hàn Bạc có ổn không?” Yến Diên vừa nghịch miếng ngọc vừa hỏi.

“Hàn công tử vẫn luôn ở trong điện, không hề ra ngoài nửa bước. Tiểu Đức Tử nói Hàn công tử ăn không quen, một ngày chỉ ăn một bữa nhưng lại không ăn quá nhiều.”

“Vậy sao.” Yến Diên có chút lo lắng mà ngẩng đầu, hắn nhớ là Huyền Long ăn rất nhiều, lúc trước còn ở đầm cổ, nếu như thức ăn ăn không hết, Huyền Long đều ăn sạch sẽ.

Nhưng lạ ở chỗ y chẳng mập lên chút nào, khi ôm lấy eo của y có thể cảm nhận được sự gầy gò nhưng không kém phần mạnh mẽ, không khác gì vẻ nhỏ nhắn của con người cả. Đặc biệt là những lúc y đau đớn mà rướn người lên lại lộ ra cơ bắp thon gọn đầy quyến rũ.

“Đúng ạ.” Trần Nham đáp.

Yến Diên hoàn hồn: “Bảo ngự thiện phòng làm một số món ăn ngon đem đến đó, làm một chút tôm cá, y thích ăn.”

“Trẫm đi thăm y.”

Trời đã tối rồi, kinh thành rộng lớn như vậy chẳng mấy chốc đã bị màn đêm che phủ, vầng trăng lưỡi liềm đã vất vưởng trên bầu trời, những lớp sương mù mờ ảo cũng dần dần hiện ra.

Cửa chính của cung Càn Khôn được mở ra, Yến Diên vừa bước vào đã ngửi thấy mùi hương lành lạnh quen thuộc tỏa ra khắp nơi. Chính điện không hề được thắp đèn, xung quanh tối đen như mực không thể nhìn thấy gì cả.

Hắn gọi vài tiếng A Bạc nhưng không hề có ai đáp lại, đợi đến lúc thái giám thắp đèn lên rồi, Yến Diên mới vội vã chạy vào trong, sau khi nhìn thấy Huyền Long đang nằm trên giường, hắn mới nhẹ nhõm mà thở phào.

Hắn còn tưởng y đã đi mất rồi.

Huyền Long ngủ rất say, đến mức có người vào cũng không hề biết, y vốn là một người yên tĩnh, khi ngủ lại càng yên tĩnh hơn. Chỉ có điều gương mặt anh tuấn của y dưới ánh đèn lại trắng bệch hơn rất nhiều.

Yến Diên nhẹ nhàng lay vai y, một lúc sau y mới từ từ mở mắt, nhưng lại giống như không thể phản ứng được vậy. Huyền Long nằm yên trên giường không động đậy, chỉ mở mắt nhìn Yến Diên.

Dung mạo của y dưới ánh đèn mờ ảo lại càng xinh đẹp hơn, không hề giống với bất cứ phàm nhân nào.

“Tại sao ngươi ngủ sớm như vậy? Có phải cơ thể không thoải mái không?”

Thật ra không phải ngủ sớm, mà Huyền Long đã ngủ cả ngày rồi. Y từ từ ngồi dậy, muốn hỏi Yến Diên có phải bận quá không, hay là mấy hôm nay hắn ổn chứ nhưng y không khéo ăn nói, nên cuối cùng cũng chỉ có thể nói được hai chữ mà thôi.

“Không có.”

“Ta xin lỗi, ta thật sự rất bận, đêm đó vốn muốn đến tìm ngươi, nhưng lại vướng chính sự.” Yến Diên đưa tay vào tay áo lấy ra miếng ngọc bội mà hắn đã chuẩn bị từ trước tặng cho Huyền Long, “Ngươi xem, đây là ta cố ý chọn từ quốc khố ra đó, tặng cho ngươi.”

Huyền Long cầm lấy ngọc bội trong tay hắn: “Đây là vật gì?”

“Con người chúng ta nếu như gặp được người tâm đầu ý hợp, sẽ tặng cho đối phương tín vật định tình.”

“Ta thích ngươi, đương nhiên không thể thiếu lễ nghi này rồi.”

“Miếng ngọc bội được khắc hình hoa diên vĩ này chính là tín vật định tình mà ta tặng cho ngươi, ngươi phải giữ cho cẩn thận. Một khi đã nhận lấy rồi thì không được thay lòng đổi dạ.”

Huyền Long có chút bất ngờ, nhìn Yến Diên mà mỉm cười, trong tim hiện ra một sự ấm áp khó nói thành lời. Y gật đầu một cách thành thật rồi nhận lấy ngọc bội, cất vào trong áo rồi nhẹ giọng nói.

“Ta sẽ giữ gìn cẩn thận.”

Sau đó, y đưa tay ra sau gáy của mình lột một miếng vảy màu đen, vung tay xóa sạch vết máu trên áo rồi đưa cho Yến Diên.

Yến Diên nhíu mày, sững sốt hỏi: “Ngươi làm gì vậy?”

Huyền Long im lặng trong chốc lát: “Tín vật định tình.”

Nghịch lân* của Huyền Long nằm ở sau gáy, y chẳng có gì để tặng cho Yến Diên cả, trên người y chỉ có một vật quý giá nhất chính là miếng nghịch lân này, cũng là minh chứng tốt nhất.

*Nghịch lân (逆鳞): mỗi con rồng đều có một điểm yếu, kẻ nào dù vô tình hay cố ý chạm vào nơi này đều sẽ bị rồng giết chết.

Nếu như y đã yêu Yến Diên thì mãi mãi cũng không thay lòng.

Yến Diên vội vàng kéo người Huyền Long lại xem sau gáy của y, phía sau gáy của Huyền Long vốn dĩ rất hoàn hảo đột nhiên lại mất đi một lớp vảy, máu chảy lênh láng nhuộm đỏ cả một góc áo.

“Có đau không?”

Gương mặt Huyền Long trắng bệch, nhưng y vẫn lắc đầu, cố chấp đưa vảy rồng cho Yến Diên.


Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây

Đăng trong Tiểu thuyết

Chương 9: Lạnh nhạt


“Hàn công tử, đã đến giờ ăn tối rồi, người có muốn dùng cơm không?”

Trời nhá nhem tối, cánh cửa tẩm điện được thái giám gõ nhẹ ba tiếng, hắn nhẹ giọng nói vọng vào.

Huyền Long vẫn đang ngồi xếp bàn trên giường để điều tức, nghe thấy giọng nói, y từ từ mở đôi mắt màu xanh thẫm của mình nhìn về phía cửa, nói: “A Diên khi nào qua đây?”

Cả thiên hạ này ngoại trừ hoàng hậu có thể gọi thẳng tên của Yến Diên ra, có lẽ chỉ còn vị công tử bên trong tẩm điện này mà thôi. Tiểu Đức Tử bên ngoài điện bị dọa đến kinh hãi lẫn ngạc nhiên, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Tuy Huyền Long chỉ mới đến đây vài ngày, nhưng bây giờ nói dối y, Tiểu Đức Tử cũng có chút lo lắng.

“Hoàng thượng dạo gần đây rất lao lực lo toan đến quốc sự, đã mấy đêm rồi không ngủ.”

“Hàn công tử xin đừng trách hoàng thượng, người thật sự không thể làm gì được.”

Tất cả mọi người trong cung Càn Khôn đều biết rõ, Yến Diên mấy hôm nay ngoài việc triều chính ra thì mỗi đêm đều đến bên cạnh hoàng hậu, nửa bước cũng không rời. Đến cả việc triều chính cũng đem đến điện Loan Phượng để xử lý, nhưng chỉ có Huyền Long cư nhiên không biết gì cả.

Y vốn cảm thấy mình dung mạo xấu xí nên không thích đi ra ngoài, trước đây khi ở trong đầm cổ cả ngàn năm, y đều như vậy, không dám ra ngoài sợ dọa đến người khác, càng không muốn bị người khác ruồng rẫy. Hôm ấy khi Yến Diên đến lấy vảy rồng, đã hứa với y rằng buổi tối sẽ đến tìm y, nhưng hắn lại không hề thực hiện lời hứa ấy.

Họ cũng đã ba ngày không gặp nhau rồi.

Huyền Long vốn đã quen sống một mình, lại thích không gian yên tĩnh, ba ngày đối với y mà nói chỉ trôi qua như chớp mắt. Nhưng y đợi mãi cũng không thấy Yến Diên xuất hiện nên trong lòng luôn mang một cảm giác đứng ngồi không yên.

Có lẽ đây chính là “tương tư” mà con người thường hay nói.

“Ta không hề có ý trách hắn.” Huyền Long ngập ngừng nói.

Vị công tử bên trong tẩm điện thật sự rất thần bí, không biết có tướng mạo như thế nào mà tính khí lại tĩnh lặng như vậy. Yến Diên đã hạ lệnh không cho bất cứ ai được gặp y, mỗi khi có người trong cung đưa đồ ăn đến, y đều tránh né họ.

“Công tử, người có muốn dùng cơm không?” Tiểu Đức Tử tò mò hỏi lại lần nữa.

Huyền Long ho vài cái rồi khàn giọng nói: “Không cần đâu.”

Có vẻ y bệnh rồi.

Hoàng thượng quả nhiên không hề đặt y vào mắt, nếu không sẽ không hề giấu giếm, đến cả một thân phận cũng không ban cho y. Tiểu Đức Tử vốn muốn lui ra, nhưng lại không kiềm được lòng mà hỏi thêm một câu.

“Công tử, có phải người không thoải mái? Có cần truyền thái y không?”

Huyền Long lại ho thêm hai cái, đưa tay ôm lấy ngực, không chịu được mà nằm xuống, như vậy có thể khiến y dễ chịu hơn một chút.

“Không sao, ngươi lui xuống đi.”

Vết thương sau khi róc vảy chỉ được dùng vải băng lại, không hề bôi bất cứ loại thuốc nào. Nếu là trước đây, Huyền Long chỉ cần điều tức vài ngày là sẽ khỏi, nhưng bây giờ lại không thể làm gì được.

Huyền Long từ trước đến nay chưa hề sợ thiên kiếp, nếu như có thể đắc đạo thành tiên, y sẽ là tiên, nhưng nếu như không may mà chết đi, y cũng không hề gì. Dù sao cũng chẳng có ai quan tâm đến y.

Nhưng bây giờ lại khác rồi.

Y bắt đầu biết sợ, y sợ rằng nếu bản thân chết rồi, để lại Yến Diên một mình thì phải làm sao đây.

Thuốc của phàm nhân không có tác dụng đối với y, nên y đành phải cắn răng mà chịu đựng.

Ngay lúc đó tại điện Loan Phượng.

Dùng vảy rồng làm thuốc, một ngày uống ba lần, sau khi uống liên tục ba ngày, sắc mặt của Ninh Chi Ngọc đã khá hơn rất nhiều.

Tôn Họa đứng nép bên giường, đặt miếng lụa lên tay của Ninh Chi Ngọc chẩn bệnh cho y.

Yến Diên đứng bên cạnh giường, đến cả hít thở cũng không gây ra tiếng quá lớn, căng thẳng hỏi thái y kia: “Thế nào?”

Không lâu sau, thái y đứng lên chắp tay nói: “Bẩm hoàng thượng, thuốc từ vảy rồng quả nhiên giống như thần nói, mạch tượng của hoàng hậu đã dần dần ổn định rồi, có lẽ dùng đủ ba mươi ngày thì hoàng hậu sẽ tỉnh lại.”

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.” Yến Diên vui vẻ cười nói, “Những ngày qua Tôn thái y vất vả rồi.”

“Đợi A Ngọc của trẫm khỏe lại, trẫm sẽ ban thưởng cho ngươi.”

“Đây là bổn phận của thần, không dám mong hoàng thượng ban thưởng.”

Nói xong, Tôn Họa lập tức thu dọn đồ lui xuống.

Yến Diên ngồi xuống mép giường, nắm lấy tay của Ninh Chi Ngọc, đột nhiên hắn nhớ ra chuyện gì liền nói: “Đợi chút.”

Tôn Họa quay đầu lại nhìn Yến Diên, trong lòng không biết có chuyện gì.

Yến Diên: “Ái khanh có mang theo thuốc trị thương tốt nhất đến không?”

Tôn Họa: “Hoàng thượng, người bị thương sao?”

“Không, nếu như ngươi có mang theo thì cứ đưa cho trẫm là được.”

Mấy ngày nay Yến Diên túc trực bên cạnh Ninh Chi Ngọc, hoàn toàn lạnh nhạt với Huyền Long. Hắn vừa nhớ đến Huyền Long bị mình nhốt trong tẩm điện, trong lòng cảm thấy áy náy.

Tối nay phải đến dỗ dành y mới được.


Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây

Đăng trong Tiểu thuyết

Chương 8: Hư dữ ủy xà*


*Hư dữ ủy xà: Lá mặt lá trái (ý chỉ những người hư tình giả ý, tráo trở, lật lọng khó ngờ)

Những con đường trong cung điện đều mang một sắc đỏ thẫm, Yến Diên mặc long bào ngồi trên kiệu rồng một cách đoan trang, theo sau đó là cung nữ và thái giám, tất cả đều đang hướng về phía điện Kim Loan. Yến Diên vậy mà lại nhớ đến hương vị của cơ thể Huyền Long ngay lúc này, đột nhiên giọng nói của Trần Nham vang lên từ bên cạnh hắn, y nghiêm trang hỏi:

“Hoàng thượng, vị công tử đó đã được lâm hạnh*, có cần ban cho một thân phận không?”

*Thị tẩm, sủng hạnh, lâm hạnh đều là từ ngữ dùng để chỉ việc cung tần, mỹ nữ phục vụ chuyện chăn gối cho đế vương Trung Hoa xưa.

Gương mặt của Yến Diên bỗng tối sầm lại trong chốc lát, hướng tầm mắt nhìn xuống vị thái giám tuổi tác không còn trẻ kia: “Trẫm đã hứa đời này kiếp này chỉ có một mình Ninh Chi Ngọc, sao có thể thất hứa được.”

Trần Nham vội cúi người: “Hoàng thượng thứ tội, là nô tài nhiều lời rồi.”

Yến Diên hừ một tiếng rồi lại quay đầu nhìn về phía trước.

Hắn và Huyền Long vốn không cùng một thế giới, nếu không phải vì Ninh Chi Ngọc thì có lẽ cả đời này hắn cũng sẽ không bao giờ gặp Huyền Long, sao hắn có thể ban thân phận cho Huyền Long được cơ chứ.

Đợi đến ngày Ninh Chi Ngọc khỏe lại, cũng là ngày hắn cắt đứt mọi quan hệ với Huyền Long.

“Ngươi cẩn trọng lời nói cho trẫm, sau khi A Ngọc tỉnh lại nếu như nghe thấy điều gì không nên nghe, thì cẩn thận cái đầu của ngươi.”

Trần Nham đưa tay lau đi mồ hôi trên trán, thưa: “Vâng, nô tài nhất định sẽ bắt các thái giám và cung nữ giữ miệng thật tốt, sẽ không để lộ bất cứ điều gì.”

Lúc này Yến Diên mới thật sự hài lòng, trong đầu vẫn không thể nào quên đi dáng vẻ của Huyền Long khi nằm dưới thân hắn.

Lúc ở bên nhau khiến hắn nhớ mãi không quên thì thôi đi, đến lúc chia xa rồi vẫn vẩn vơ trong tâm trí hắn, hắn thật sự trúng tà rồi. Yến Diên tự ép buộc bản thân nhớ đến việc triều chính, nhớ đến Ninh Chi Ngọc, quyết không nhớ đến một Huyền Long luôn mang vẻ mặt lạnh lùng nhưng nội tâm lại đơn thuần đến mức có thể dùng hai từ “ngu ngốc” để hình dung kia nữa.

Yêu quái tu hành vạn năm nếu như có thể tu hành chính đạo, thì con đường đắc đạo thành tiên không còn xa nữa. Những người như vậy thật ra không cần ngủ, lúc tập trung tinh thần để tu luyện cũng có thể xem như nghỉ ngơi rồi. Nhưng thiên kiếp của Huyền Long ngày càng đến gần, những thói quen thường ngày của y lại càng giống với con người hơn.

Sau khi Yến Diên rời đi không lâu, y lại ngủ thiếp đi, giống như một tên lười biếng mê ngủ vậy.

Gần đến trưa, ánh mặt trời không biết đã trốn đi nơi nào, mây đen che kín nửa bầu trời, sấm chớp ầm ầm, giông tố nổi lên khắp nơi, khiến cho người khác đều cảm thấy có điều chẳng lành sắp đến.

Huyền Long giật mình tỉnh dậy, y nhớ đến việc mình đã hứa với Yến Diên, sẽ cho hắn vảy rồng, nên cắn răng chịu đựng những cơn đau nhức bủa vây, cố gắng rời khỏi giường.

Vết máu giữa hai chân y sớm đã khô rồi, nó khiến y đau đến mức không nói nên lời. Mỗi bước chân của Huyền Long cứ như có ai đó đang dùng dao đâm vào người y vậy. Yến Diên không ở đây, y cũng không cần giả vờ nữa. Những giọt mồ hôi lăn dài trên đôi má Huyền Long, y chậm rãi lê từng bước đến bồn tắm đã được cung nữ chuẩn bị từ trước.

Sau khi tắm rửa một cách qua loa, y hóa phép ra một con dao màu đen trên tay mình.

Con dao màu đen đó cắt sắt như cắt bùn, cực kỳ thuận lợi cho việc róc vảy. Nhưng vì y quá đau đớn, nên phải róc từng chút một. Y liên tục róc mười lăm miếng vảy của mình, lúc này bàn tay y bắt đầu run lên, máu từ trên ngực chảy ra như suối khiến cho nước trong bồn tắm biến thành một màu đỏ thẫm.

Lúc Yến Diên rời khỏi, Huyền Long đang ngủ. Đến lúc Yến Diên trở về rồi, Huyền Long vẫn chưa tỉnh lại. Hắn ngồi bên mép giường, đưa tay lay người Huyền Long:

“A Bạc, tỉnh lại đi.”

Sắc mặt của Huyền Long trắng bệch, hai hàng chân mày khẽ nhíu lại, Yến Diên phải gọi một lúc lâu y mới từ từ mở mắt ra nhìn hắn. Y yếu ớt nói:

“Ngươi về rồi.”

“Sao ngươi vẫn còn ngủ?” Yến Diên có chút khó chịu nói, “Ta đã gọi ngươi rất lâu rồi.”

Huyền Long gắng gượng ngồi dậy, từ trên đầu nằm lấy ra một chiếc hộp gỗ đã được sơn màu đen đưa cho Yến Diên.

Yến Diên hoài nghi nói: “Đây là cái gì?”

“Vảy rồng.” Vẻ mặt Huyền Long không có bất kỳ cảm xúc nào.

Yến Diên vui mừng hẳn lên, không kiềm được mà mở ra xem. Bên trong là ba mươi miếng vảy rồng đã được rửa sạch sẽ, tỏa ra mùi hương lành lạnh quen thuộc.

“A Bạc, ngươi thật tốt.” Yến Diên ngẩng đầu cười.

Huyền Long không quen được người khác khen như vậy, gương mặt lạnh lùng của y dần dần ửng hồng lên, y nhắm mắt lại không nói một lời nào, chỉ ngồi im nghe Yến Diên nói.

“Ta có chuyện gấp không thể cùng ngươi ăn trưa được, buổi tối ta lại đến tìm ngươi.”

“A Bạc, ngươi không giận ta chứ…?”

Huyền Long ngạc nhiên, rồi nhẹ lắc đầu.

Yến Diên rất vui mừng, liền nhướn người hôn lấy y, nói mấy câu qua loa rồi vội vã cầm vảy rồng đi mất.

Nếu như đã lấy được vảy rồng, hắn làm gì có tâm trạng ở đây cùng dùng cơm với y cơ chứ.

*Lưu ý của tác giả cũng như nhóm dịch: Không được quá khích chửi rủa nhân vật trong truyện bằng những câu từ khó nghe. Mọi bình luận quá khích đều sẽ không được duyệt. 


Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây

Đăng trong Tiểu thuyết

Chương 7: Chỉ có duy nhất Yến Diên


Những ngày Yến Diên không có ở trong cung, việc triều chính đều do thừa tướng sắp xếp. Bây giờ hắn đã hồi cung rồi, đương nhiên sẽ khôi phục lại việc ngự triều vào sáng sớm.

Qua canh năm, trời tờ mờ sáng, thái giám bên ngoài tẩm cung đã khe khẽ gọi Yến Diên dậy. Mỗi lần thức dậy Yến Diên đều có hơi cáu kỉnh, lúc này hắn lại còn đang ôm lấy Huyền Long mà ngủ say, sau khi nghe tiếng gọi, hắn cũng chẳng thèm đáp lại lời của thái giám bên ngoài.

Hắn chỉ mới mười chín tuổi đã làm chủ thiên hạ, nên không tránh khỏi vẫn còn chút tính khí của trẻ con.

Trước mặt các thần tử, hắn luôn tỏ ra cao cao tại thượng, nhưng thật ra lại che giấu đi tính cách thật của mình. Chỉ có như vậy mới khiến lòng người tin tưởng và nghe theo. Nhưng khi ở trước mặt những người thân thiết với hắn, hắn thật sự lười che dấu con người thật của mình.

Nghe thấy tiếng mọi người thúc giục bên ngoài, Huyền Long vỗ nhẹ vào cánh tay đang ôm lấy eo mình của hắn: “A Diên.”

Âm thanh ấy chất phác mà dịu dàng, khắc hẳn với một Huyền Long lúc nào cũng tỏ ra lạnh lùng vô cảm. Nghe thấy giọng điệu cọc cằn vào sáng sớm của Yến Diên, Huyền Long biết hắn vẫn chưa muốn rời khỏi giường, càng không muốn mở mắt ra. Hắn ôm lấy eo Huyền Long càng chặt hơn, rồi nghiêng người về phía trước mà hôn y một cách cuồng nhiệt.

Huyền Long im lặng tận hưởng nụ hôn đó, hai bên tai dần dần đỏ ửng lên, y ở phương diện này quả thật không giỏi, y không biết nên đáp lại hắn như thế nào, càng sợ làm sai điều gì lại khiến hắn chê cười, thế nên y chọn cách im lặng không nói, mặc cho hắn muốn thế nào thì như thế đó, y sẽ hết sức phối hợp với hắn.

Sau một hồi hôn tới tấp, cả hai đều cảm thấy trong lòng có chút rạo rực, nhiệt độ trong tẩm cung đột nhiên tăng cao, Yến Diên đưa tay vuốt ve cơ thể không mảnh vải che thân của Huyền Long rồi dừng lại ở giữa hai chân y: “A Bạc, ta muốn…”

Huyền Long trong vô thức mà mở rộng hai chân ra một chút, tuy rằng nơi đó đang bị thương, nhưng vẫn có thể chịu được.

Cơ thể Huyền Long từ khi sinh ra vốn đã mang một mùi hương lành lạnh, bất cứ ai ngửi thấy mùi hương này cũng đều cảm thấy thoải mái, Yến Diên sớm đã say mê không dứt cơ thể của Huyền Long rồi. Khi làm chuyện phu thê, mùi hương ấy lại càng rõ rệt và nồng nàn hơn, khiến cho Yến Diên không thể kiềm chế được.

Ánh mắt của Yến Diên liền thay đổi…ngón tay…

(Phần này tác giả đã lược bỏ bớt rồi, trên link raw không có, nhưng tui đã tìm ra nó rồi, tui sẽ up riêng sang phần sau, mọi người giải pass rồi đọc nhaaaa)

Sau khi kết thúc, Yến Diên ôm lấy nam nhân ấy một cách thỏa mãn, nhưng hắn vẫn không chịu dậy, trước đây hắn vẫn luôn cảm thấy rằng “Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi, tòng thử quân vương bất tảo triều.*” Câu nói này thật hoang đường, thân là hoàng đế, sao có thể vì đêm xuân mà làm lỡ việc triều chính cơ chứ. Giờ đây, sau khi làm qua việc đó, hắn mới cảm thấy quả nhiên vô cùng chính xác.

*Tạm dịch: Đêm xuân ngắn ngủi mặt trời lên cao. Từ đó vua không ngự triều sớm nữa. – Trích “Trường Hận Ca” của Bạch Cư Dị.

Thật ra Huyền Long không phải là kiểu người hắn thích, hắn yêu Ninh Chi Ngọc sâu đậm, yêu sự ôn nhu, yêu sự hiền lành ấm áp của y. Y căn bản không hề giống với một Huyền Long dũng mãnh không cần người khác bảo vệ như vậy.

Ninh Chi Ngọc hoàn toàn ngược lại, y vốn được vợ lẽ của thừa tướng sinh ra, bởi vì có sự bảo vệ của Yến Diên, y mới có thể yên bình sông qua một đời. Nam nhân đều có bản năng bảo vệ những người yếu đuối, huống hồ Ninh Chi Ngọc còn là người hắn yêu từ kiếp trước.

Yến Diên từng hứa với Ninh Chi Ngọc, một đời một kiếp chỉ yêu một mình y, bây giờ lại phá vỡ lời hứa nên hắn thường cảm thấy áy náy. Thế nhưng hắn không có cách nào khống chế được dục vọng đối với Huyền Long, vì vậy hắn mới an ủi bản thân rằng tất cả chỉ bởi vì muốn đạt được mục đích mà thôi.

Suy nghĩ như vậy khiến cho hắn cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, cảm giác tội lỗi cũng giảm đi không ít. Yến Diên ôm lấy eo của Huyền Long, mở mắt nhìn nam nhân anh tuấn lạnh lùng này, hỏi:

“A Bạc, tại sao ngươi cứ đeo mặt nạ mãi vậy?”

“Thật sự vướng víu, ngươi tháo ra được không?”

Huyền Long sững người trong chốc lát, bởi vì lần mây mưa vừa nãy khiến cho giọng nói của Huyền Long không mấy rõ ràng: “Ta dung mạo xấu xí, sẽ dọa ngươi mất.”

“Không đâu.” Dứt lời, Yến Diên đưa tay tháo mặt nạ của Huyền Long xuống.

Yến Diên vừa chạm đến mặt nạ, Huyền Long đã vội chặn tay hắn lại rồi ngẩng đầu nhìn.

“Chắc chắn sẽ không.” Yến Diên nói bằng vẻ mặt rất chắc chắn.

Huyền Long nhìn hắn trong chốc lát rồi quay đầu hướng về dải màn màu vàng kim treo xung quanh, một lúc sau mới từ từ nói: “Từ khi ta còn nhỏ, mẫu thân đã không thích ta, bởi vì ta dung mạo xấu xí.”

“Bất cứ sinh linh nào trên thế giới này khi gặp ta đều tỏ ra chán ghét, chỉ có ngươi không bỏ rơi ta.”

“Ta sợ rằng sau khi ngươi nhìn thấy dung mạo thật sự của ta, ngươi sẽ không thích ta nữa.”

Yến Diên không ngờ rằng Huyền Long luôn mang một vẻ lạnh lùng, nhưng nội tâm lại nhạy cảm đến như vậy. Hắn thẫn thờ trong giây lát rồi không nghĩ gì mà nói tiếp: “Ta đảm bảo, cho dù ngươi có trở thành dáng vẻ như thế nào, thì A Bạc vẫn là A Bạc, tình cảm mà ta dành cho ngươi mãi mãi sẽ không bao giờ thay đổi.”

Huyền Long không cầm được lòng nhìn Yến Diên, đôi mắt màu hoa anh đào của hắn ôn nhuận như ngọc cùng với thành ý tràn đầy.

Yến Diên nhẹ nhàng vươn tay chạm vào mặt nạ của Huyền Long, nhưng y không còn tránh né nữa.

Chiếc mặt nạ vàng khắc những hoa văn cổ mà Huyền Long luôn đeo cuối cùng cũng có ngày được tháo xuống. Tuy Yến Diên đã chuẩn bị tâm lý cả rồi, nhưng khi nhìn thấy toàn bộ gương mặt của Huyền Long, hắn vẫn không khỏi kinh ngạc.

Nếu chỉ nhìn nửa gương mặt bên trái, có thể thấy y trời sinh mang một dung mạo lạnh lùng anh tuấn, sống mũi cao, thật sự rất xinh đẹp. Nếu như y là phàm nhân, nhất định sẽ có không ít người muốn gả cho y. Nhưng vết sẹo lớn ở gương mặt bên phải của y thật sự rất đáng sợ, nó có màu đỏ tía và lồi lên, những đường sẹo xung quanh khiến cho vết sẹo này giống hệt như một con rết, dường như xóa đi tất cả mọi mỹ cảm của gương mặt y.

Nhưng Yến Diên không cảm thấy xấu, từ tận trong trái tim hắn có một cảm giác đau xót đến cùng cực, khiến hắn cảm nhận được rằng cả cơ thể và linh hồn của mình đều đau đớn như thể có ai đó đang bóp chặt lấy trái tim hắn. Hắn thấy có chút kích động, muốn khóc thật lớn: “Tại sao lại như vậy…?”

“Có lẽ bởi vì kiếp trước ta đã làm sai điều gì, nên kiếp này mới để lại dấu tích trên mặt.” Không giống với Yến Diên, Huyền Long vẫn tỏ ra bình thản.

“A Bạc, ta thương ngươi.” Yến Diên vương tay ôm lấy Huyền Long vào lòng.

Khóe môi Huyền Long hơi cong lên một chút, y hạ giọng, nói: “Ngươi không chán ghét ta, hiện tại ta không còn sợ hãi điều gì nữa.”

Người khác nghĩ như thế nào về y đều không quan trọng.

Chỉ có duy nhất Yến Diên.

Sau khi để Yến Diên nhìn thấy dung mạo thật sự của mình, Huyền Long lại tiếp tục đeo mặt nạ lên. Cho dù Yến Diên không chán ghét y, nhưng y vẫn lo lắng nếu như nhìn quá nhiều, lâu ngày sẽ khiến cho đối phương sinh ra ác cảm.

Mặt trời đã lên khá cao rồi, không thể trì hoãn hơn được nữa. Yến Diên gọi thái giám bên ngoài điện vào hầu hạ mình thay long bào, rồi nói với Huyền Long đang nằm bên trong những dải màn màu vàng kim kia.

“A Bạc, ta phải thượng triều rồi, đến trưa ta sẽ về ăn cơm với ngươi.”

“Ừm.” Trong lớp màn ấy, giọng nói của một nam nhân khe khẽ truyền ra, càng khiến cho thái giám cảm thấy tò mò, rốt cuộc là người như thế nào có thể khiến Yến Diên say mê đến như vậy. Không những làm lỡ buổi triều sáng, còn dùng “ta” để xưng hô với y.

Sau khi mặc xong long bào và đeo mũ quan, Yến Diên vội vã rời đi. Đi được vài bước, hắn dừng lại nói vọng vào: “A Bạc, vảy rồng…”

Cơ thể của Ninh Chi Ngọc không thể đợi thêm ngày nào nữa.

“Đến trưa sẽ cho ngươi.” Huyền Long cảm thấy so với tấm chân tình ban nãy của Yến Diên, thì vài miếng vảy rồng cũng chẳng là gì cả.


Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây

Đăng trong Tiểu thuyết

Chương 6: Róc vảy cứu người


Sau khi một luồng ánh sáng xuất hiện trên phía hoàng thành, hai người đã ở trong cung Càn Khôn, tẩm điện của hoàng đế.

Yến Diên vội vàng đến gặp hoàng hậu mà mình ngày đêm mong nhớ, sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Huyền Long tại tẩm cung của mình, hắn vội vã đi mất.

Tin tức hắn bình an hồi cung nhanh chóng được truyền đi khắp nơi, khi đến điện Loan Phượng, người của Thái Y viện đã chờ sẵn cả rồi.

Những tấm màn gấm từ hôm đại hôn vẫn chưa được gỡ xuống, nhưng không khí nơi đây rất tiêu điều và nặng nề. Sắc mặt của nam nhân nằm trên giường còn xanh xao hơn mười mấy ngày trước, gương mặt trắng trẻo tròn trịa kia cũng ốm yếu đi rất nhiều.

Yến Diên sau khi nhìn thấy dáng vẻ này của Ninh Chi Ngọc, hốc mắt liền đỏ lên, nhẹ nhàng ngồi xuống bên mép giường, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của y, đau xót mà nói: “A Ngọc, ngươi chịu khổ rồi.”

“Trẫm rất nhớ ngươi…”

Nam nhân nằm trên giường không hề chú ý đến hắn, hắn cũng không hề gì, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh giường một lúc lâu.

Hắn từng thề rằng đời này hắn sẽ bảo vệ Ninh Chi Ngọc thật tốt, quyết không giẫm vào vết xe đổ của kiếp trước. Giờ đây người hắn yêu đang ở trước mặt hắn, lại bệnh nặng như vậy, làm sao bảo hắn không căng thẳng và buồn bã cho được.

Qua nửa nén hương, Yến Diên mới nhẹ nhàng nói:

“Các ái khanh có tìm ra nguyên nhân của căn bệnh này không?”

Các thái y thở dài đau xót, nén đau thương mà cúi đầu.

“Tôn Hoạ, ngươi nói đi.” Yến Diên quay đầu, nhìn thấy một vị thái y đang mặc quan bào đỏ thẫm.

Tôn Họa chính là người khi đó nói với Yến Diên rằng trái tim của rồng có thể trị được bách bệnh. Y còn trẻ tuổi đã trở thành một thái y rất tài giỏi của Thái Y viện. Dung mạo đẹp như tranh vẽ, quả nhiên tên xứng với người. Còn nếu nói về y thuật, y đã dần dần vượt qua được người đứng đầu Thái Y viện, đó cũng là lý do tại sao Yến Diên lại tin tưởng y đến như vậy.

Song, ngay lúc đó, đến cả Tôn Họa cũng mang một vẻ khó xử, y chấp tay hành lễ rồi cúi đầu đáp: “Bẩm hoàng thượng, nếu như vẫn không tìm được tim rồng, e là hoàng hậu nương nương…không thể chịu lâu hơn được nữa.”

Trái tim Yến Diên như thắt lại, hắn nhớ đến Huyền Long đã tin tưởng và tín nhiệm hắn như thế nào, liền nhíu mày khẽ nói: “…Lẽ nào trừ tim rồng ra, thì không còn cách khác sao?”

Tôn Họa im lặng trong phút chốc: “Thật ra nếu như không tìm được tim rồng, thì dùng vảy rồng thay thế cũng được.”

“Vảy rồng…?” Yến Diên sững người.

Tôn Họa: “Đúng vậy.”

“Vảy rồng tuy không thể trị tận gốc căn bệnh như tim rồng, nhưng vẫn có tác dụng khống chế căn bệnh này, vảy rồng càng gần với tim thì càng hiệu quả.”

“Nếu như liên tục dùng trong một tháng, hoàng hậu nương nương nhất định sẽ tỉnh lại.”

Yến Diên mở to mắt, trong lòng nhẹ đi một nửa: “Thật chứ?”

Nếu thế thì Huyền Long sẽ không chết, ngược lại còn có thể cứu A Ngọc.

Vảy rồng có vẻ giống như móng tay của con người, nếu mất rồi thì vẫn có thể mọc lại từ từ. Đương nhiên sẽ hơi đau một chút, nhưng vẫn tốt hơn là moi tim…

Sau khi róc vảy vẫn có thể mọc lại, nhưng nếu như moi tim, thì trên thế giới này sẽ không còn Hàn Bạc nữa.

“Cách chữa bệnh này là do thần đích thân đọc được trong y thư gia truyền, theo lý thì không thể sai.”

Yến Diên gật đầu do dự đáp: “Trẫm biết rồi.”

“Các ngươi lui xuống đi, trẫm muốn một mình ở bên cạnh hoàng hậu một lát.”

Tẩm điện bên cạnh Càn Khôn cung không xa xỉ bằng chính điện, nhưng vẫn toát ra vẻ hoa lệ, rộng lớn không gì sánh bằng.

Huyền Long đưa mắt nhìn nơi mà Yến Diên lớn lên, từ trước đến nay cuộc sống của y đều nhạt nhẽo vô vị, nên mới có vài phần hiếu kỳ, nhịn không được mà nhìn ngó khắp nơi.

Hóa ra người đó lớn lên ở nơi như thế này sao, chẳng trách hắn có chút kiêu căng xa xỉ, Nhưng đối với Huyền Long mà nói, cho dù Yến Diên có như thế nào thì cũng đều rất đáng yêu.

Đại kiếp đã đến gần, Huyền Long càng ngày càng cảm thấy linh lực của bản thân yếu dần đi. Chỉ mới bay một đoạn đường không dài, vậy mà y lại mệt mỏi đến vậy. Y nhìn thấy trong điện có một chiếc giường,bèn đến đó ngồi một chút, nhưng không ngờ rằng ngồi một hồi rồi lại ngủ thiếp đi.

Trời dần dần tối, trong điện yên tĩnh một hồi lâu liền bị tiếng mở cửa quấy động, Huyền Long lập tức mở mắt, cảnh giác nhìn về phía cửa.

Hóa ra Yến Diên quay lại rồi.

Người đó không biết từ khi nào đã khoác lên mình bộ long bào sáng chói, đầu đội mão ngọc, tinh thần và sức lực lại càng uy vũ hơn. Hắn vốn dĩ rất trắng, lúc này đây trông hắn quả thật là một người rất tôn quý.

Hắn bước đến bên cạnh Huyền Long rồi ngồi xuống, ôm lấy vòng eo của Huyền Long, gục đầu vào vai y mỉm cười nói: “A Bạc, ngươi có nhớ ta không?”

Huyền Long ôm lấy hắn, trong đôi mắt lạnh lẽo đó hiện lên một cảm giác ấm áp khó đoán: “Ừm.”

Hắn vốn đang diễn kịch, nhưng sau khi nghe thấy đối phương nói câu này, Yến Diên vậy mà lại không khống chế được niềm vui, không nhịn được mà ghé vào tai Huyền Long nói: “Ta cũng nhớ ngươi.”

“Ừm.” Khóe môi của Huyền Long có chút cong cong.

Yến Diên ngạc nhiên, khẽ buông tay ra khỏi eo của Huyền Long, hắn nhìn nam nhân khí khái anh hùng kia mà không thể tin vào mắt mình, tim đập liên hồi: “Vừa nãy ngươi…cười rồi.”

Huyền Long nghe xong câu đó liền cúi đầu nhìn hắn.

Hắn nhìn vào đôi mắt xanh thẫm như băng của y mà nói: “Đây là lần đầu tiên ngươi cười với ta…”

Ánh mắt của Huyền Long có chút ngỡ ngàng.

Trước đây y chưa từng cười sao…?

Hình như là vậy.

Trước đây chẳng có chuyện gì khiến y vui cả, đương nhiên chẳng việc gì phải cười.

Nhưng bây giờ khác rồi.

Người này bảo thích y, tình nguyện quan tâm đến y…

“Ngươi cười lên trông thật đẹp.” Yến Diên không kiềm được lòng mình mà muốn gần gũi với Huyền Long hơn, tiến gần lấy người y mà nói một cách nghiêm túc: “Sau này phải cười nhiều lên.”

Huyền Long chưa bao giờ được khen như vậy, hai má liền ửng hồng, ngượng ngùng gật đầu: “Ừm.”

Ngay sau đó, nam nhân bên cạnh lập tức ôm lấy eo y, Huyền Long vậy mà cúi đầu hôn vào môi hắn. Thấy thế, hắn nghiêng người thuận thế đè y xuống giường.

Ngày đó Yến Diên lừa Huyền Long bảo muốn cùng y kết thành phu thê, chính là muốn sau khi giày vò y xong sẽ tìm cơ hội moi tim rồng. Nhưng ai biết được rằng tim rồng không thể lấy, ngược lại hắn đối với cơ thể của Huyền Long lại càng “thực thủy tri vị”*, bất cứ lúc nào cũng muốn làm càn đối với y.

*Thực thủy tri vị (食髓知味): Ăn được một lần lại càng muốn ăn nữa.

Yến Diên biết rằng như vậy là không đúng, nhưng dục vọng là thứ rất khó khống chế. Hắn tự nhủ với bản thân mình, đợi Ninh Chi Ngọc tỉnh lại, hắn nhất định sẽ cắt đứt mọi thứ với Huyền Long.

Bây giờ hắn phải nắm chắc Huyền Long trong tay, nên mới phải làm như vậy.

Hơn nữa đối với những việc này, Huyền Long từ trước đến nay chưa từng từ chối hắn. Cho dù kĩ thuật của Yến Diên thật sự rất kém, trừ kích thước lớn ra thì chỉ có làm y đau thôi.

Sau khi làm xong, Huyền Long vẫn mang dáng vẻ đau đớn như trước, khuôn mặt trắng bệch. Yến Diên bối rối nhìn y, đưa tay lau đi những giọt mồ hôi trên trán y, căng thẳng nói: “A Bạc, ngươi khó chịu lắm đúng không…?”

Kỳ lạ, rõ ràng hắn đã rất cẩn thận rồi.

Huyền Long nghĩ rằng chuyện vợ chồng nhất định phải như vậy, nếu như y nói đau sẽ làm cho Yến Diên mất hứng. Y mở mắt nhìn hắn một hồi rồi nói bằng giọng khàn khàn: “Không sao, chỉ hơi mệt một chút.”

Đau thì đau, trong lòng vui sướng là được.

Yến Diên sờ vào giữa hay chân của y, nhíu mày nói: “Nhưng ngươi lại chảy máu rồi.”

Huyền Long im lặng một lúc, yết hầu nhẹ di chuyển: “Vài ngày là ổn thôi.”

Tâm tư của Yến Diên rất nhanh đã chú ý đến một chuyện khác, hắn vén lên một góc áo gấm trên người Huyền Long: “Tại sao vết thương trên ngực ngươi đã lâu như vậy rồi vẫn không khỏi?”

Không những không khỏi mà ngày càng nghiêm trọng hơn, màu sắc của phần thịt non trắng hồng đó đã thâm hơn rất nhiều, nếu như không chữa trị chắc chắn sẽ lở loét.

Huyền Long cư nhiên không thể nói cho hắn nghe về việc đại kiếp sắp đến gần: “Có lẽ là do thời tiết.”

Yến Diên vốn nghĩ rằng yêu thú pháp thuật cao cường, vết thương sẽ khỏi nhanh chóng, bây giờ xem ra không phải như vậy. Hắn nhất thời cảm thấy lòng nặng trĩu, liền đưa tay vòng qua cổ của Huyền Long: “Ngày mai ta sẽ bảo thái y đem thuốc đến thoa cho ngươi.”

Thuốc của nhân gian đối với yêu thú chẳng có tác dụng gì, Huyền Long cũng chẳng giải thích, dù sao điều đó cũng không ảnh hưởng gì mấy: “Ừm.”

Chưa dùng cơm tối, Huyền Long đã buồn ngủ rồi. Lúc y chuẩn bị đi ngủ, lại nghe thấy người bên cạnh đang do dự, muốn nói với y điều gì đó: “A Bạc, ta muốn thương lượng với ngươi một chuyện…”

Huyền Long gắng gượng nhìn hắn: “Ngươi nói đi.”

Đôi mắt màu xanh thẫm ấy của y trước giờ vẫn rất lạnh lùng, nhưng Yến Diên lại có thể nhìn ra được sự ấm áp từ đôi mắt đó, hắn dần dần cũng đã đoán được vết thương trên ngực y từ đâu mà có rồi.

Từ lúc thái y nói rằng vảy rồng nằm gần vị trí tim là thuốc trị bệnh tốt nhất hắn đã đoán ra được.

Như vậy có thể hiểu vì sao sau khi hắn uống loại thuốc không xám không đen đó, vết thương nghiêm trọng như vậy qua ba ngày đã khỏi rồi.

Nhưng vết thương của Huyền Long đến bây giờ vẫn chưa khỏi.

Yến Diên rất khó mở lời với y, nhưng khi nghĩ đến tính mạng của người mình yêu càng ngày càng nguy hiểm thì mọi chuyện đối với hắn lại đơn giản hơn nhiều: “Có thể cho ta một chút vảy rồng không…?”

Huyền Long sững người, ánh mắt khó hiểu hỏi hắn: “Ngươi cần vảy rồng làm gì?”

Yến Diên nhìn hắn khó xử: “Một người bạn quan trọng của ta bị thương rất nặng, nếu như không chữa trị thì sẽ mất mạng…”

Huyền Long nhìn thấy dáng vẻ buồn bã của hắn, trong lòng cũng không mấy thoải mái, nhưng vẫn không để lộ bất kỳ cảm xúc nào: “Muốn bao nhiêu?”

“Ba mươi miếng.” Yến Diên dùng cách dịu dàng nhất để đưa ra yêu cầu tàn nhẫn nhất: “…Ta muốn vảy rồng ở gần tim, có được không?”

Huyền Long lại sững người, rồi nói: “Được.”

“Cảm ơn.” Yến Diên ôm lấy y rồi hôn vào tai y, “Ta sẽ bảo thái y lấy thuốc trị thương tốt nhất đến đây.”

“Ừm.”


Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây

Đăng trong Tiểu thuyết

Chương 5: Đời đời kiếp kiếp bất tiêu bất diệt*


*Cho dù có chết đi bao nhiêu lần cũng sẽ không bao giờ biến mất hay mờ đi.

Chớp mắt đã nửa tháng trôi qua.

Yến Diên cuối cùng cũng không thể đợi được nữa, trong lúc dùng cơm trưa, hắn đã nói với nam nhân ngồi đối diện: “A Bạc, vết thương của ta đã khỏi rồi, đất nước không thể một ngày không có vua, ta đã ở đây khá lâu, đến lúc phải hồi cung rồi.”

Bàn tay Huyền Long đang cầm đôi đũa bỗng ngừng lại.

Y vốn là yêu thú, rất thích ăn thịt, từ trước đến nay không cần nấu chín thức ăn. Sau khi sống cùng với Yến Diên, y mới bắt đầu thay đổi thói quen của mình. Bởi vì y hy vọng mình có thể giống với hắn một chút. Y chỉ mới thử dùng đũa hơn một tháng, đương nhiên vẫn chưa quá quen thuộc, năm lần bảy lượt làm rơi đũa trông rất vụng về.

Y nhặt đôi đũa lên mà sắc mặt không hề thay đổi, từ tốn nói: “Ừm, ta đưa ngươi về, chiều nay đi đúng không?”

Nhìn thấy phản ứng của nam nhân này, Yến Diên lập tức nổi giận, hắn đặt đôi đũa xuống, tủi thân nói: “Ta muốn đi, ngươi nỡ để ta đi sao?”

Huyền Long im lặng trong chốc lát rồi nhìn hắn: “Nếu như ngươi đã muốn đi, ta không thể giữ ngươi lại.”

Đôi mắt của Huyền Long từ khi sinh ra đã lạnh lùng, đồng tử của y không tròn như con người mà hẹp và dài, có màu xanh và vàng, không có bất cứ yêu ma quỷ quái nào sánh bằng. Yến Diên biết y thích mình, nhưng lại không thể hiểu được rốt cuộc y đang nghĩ gì. Bởi Huyền Long chưa bao giờ để lộ ra cảm xúc của mình, y lúc nào cũng tỏ ra lạnh nhạt, tất cả mọi thứ đều không quan trọng đối với y.

Điều này khiến cho Yến Diên cảm thấy thất vọng: “Ai nói ta muốn đi một mình chứ, ta muốn ngươi đi cùng ta.”

Yến Diên vừa nói ra câu đó, không chỉ Huyền Long, ngay cả hắn cũng cảm thấy sững sờ.

Hắn vốn dĩ muốn lừa Huyền Long vào cung rồi tìm cơ hội để lấy đi tim rồng. Nhưng hình như lúc nãy hắn thật sự không nỡ rời đi, còn vì chuyện này mà tức giận.

Hắn chắc chắn điên rồi.

Cả hai nhìn nhau trong chốc lát, Yến Diên lập tức hoàn hồn, vươn tay nắm lấy bàn tay đang cầm đũa của Huyền Long, cười nói: “Nếu như chúng ta đã thành phu thê, đương nhiên phải ở bên nhau rồi. Lẽ nào ngươi không muốn bên ta đến già sao?”

Huyền Long tự nhẩm lại bốn chữ “bên ta đến già”, lỗ tai đỏ lên trong vô thức, lặng lẽ nhắm mắt: “Đương nhiên muốn.”

Nửa canh giờ sau, trên trời cao vạn thước, có một con rồng màu đen đang bay lượn, trên lưng còn có một nam nhân dung mạo tuyệt sắc.

Càng đến gần hoàng cung, tâm trạng của Yến Diên càng nặng trĩu, hắn ngồi trên lưng của Huyền Long, bàn tay thon trắng của hắn chạm vào sừng bên phải đã bị gãy một nửa của y, trong lòng cảm thấy xót xa.

“A Bạc, tại sao sừng của ngươi lại gãy một bên vậy…?”

“Khi còn bé đã bị chặt mất.” Huyền Long nhẹ nhàng nói.

Yến Diên tức giận: “Ai?”

Huyền Long: “Mẹ ta.”

Yến Diên từ từ nhíu mày: “Tại sao?”

“Không biết.” Huyền Long im lặng một lúc rồi nói tiếp: “Có lẽ là không thích ta.”

Các huynh đệ tỷ muội của y, ai ai cũng được mẹ thương yêu, nhưng mẹ chỉ không thích một mình y. Mỗi lần tức giận, bà liền dùng roi da đánh.

Ngày hôm đó sau khi uống say, bà đã cầm đao và chặt đứt một bên sừng của y, đuổi ra khỏi Long tộc.

Từ đó về sau y không còn gặp mẹ nữa, cũng chẳng có cơ hội để hỏi lý do nữa.

Tại sao lại đối xử với y như vậy?

“Có đau không…?” Yến Diên xót xa nói.

“Không đau.” Giọng nói của Huyền Long trầm lắng lại, giống như đang kể về chuyện của người khác vậy.

Yến Diên muốn nói vài câu an ủi y, nhưng lại không thể nói thành lời, chỉ có thể cúi người hôn lên bên sừng bị gãy của Huyền Long, ngập ngừng nói:

“Ngươi còn có ta, ta thích ngươi.”

Hắn không dám nói gì nhiều hơn như vậy nữa.

Ai cũng biết Yến Diên rất tàn nhẫn, vẻ ngoài của Huyền Long lại có vẻ như thờ ơ với mọi thứ, nhưng y luôn ghi nhớ mọi lời nói của Yến Diên.

“Ừm.”

Chưa từng có ai đối xử thật lòng với y, Yến Diên đối xử với y rất tốt, hắn muốn tiếp cận y, y lại xem là thật lòng.

Huống hồ y yêu Yến Diên sâu đậm, đây vốn không phải là đạo lý gì lớn lao, đó chỉ là bản năng khắc sâu vào linh hồn y, giống như vết sẹo do hỏa nghiệp gây ra trên mặt y vậy. Cho dù có trải qua bao nhiêu kiếp luân hồi cũng không bao giờ mất đi.


Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây

Đăng trong Tiểu thuyết

Chương 4: Thần dược trị thương


Huyền Long đã tu luyện gần vạn năm, vốn dĩ không yếu đuối đến vậy, nhưng đại kiếp của y đã đến, pháp lực suy giảm dần, nỗi đau trên cơ thể cũng dần cảm nhận một cách rõ rệt hơn, ngay cả vết thương do róc vảy cũng đã kéo dài một thời gian và rất khó liền lại.

Thiên kiếp ngày càng đến gần, y càng ngày càng giống một phàm nhân hơn, khi bị giày vò như vậy, cư nhiên sẽ cảm thấy rất đau đớn.

Nam nhân nằm trên giường đá vừa trải qua hoan lạc sau khi làm chuyện phu thê, trên người không mảnh vải che thân. Đến cả tự kéo chăn lên đắp cho bản thân cũng không làm được, cứ như vậy mà ngủ thiếp đi. Y quá tin tưởng Yến Diên, chưa từng nghĩ đến việc đề phòng hắn.

Yến Diên lặng lẽ dừng lại bên cạnh giường, tấm mắt hướng về vết thương trên ngực trái của Huyền Long, vết thương đó nằm ngay trái tim, chỉ cần đâm vào đó, y sẽ chết nhỉ…

Sẽ không đau đớn lắm đâu.

Sau đó moi tim y ra, lập tức có thể đem về cứu A Ngọc rồi.

Yến Diên thân là hoàng đế, trong tim luôn có lòng từ bi, nhưng hắn không cho phép bản thân trở thành người do dự thiếu quyết đoán. Lúc đầu trên điện Kim Loan, khi đối diện với những tên gian thần, hắn không hề do dự mà khiến máu tươi chảy thành sông, không một chút mềm lòng. Nhưng bây giờ lại không thể xuống tay.

Yến Diên từ từ nhấc con dao trên tay mình, hắn cầm con dao sáng bóng và nắm chặt đến nỗi những đầu ngón tay trở nên trắng bệch, nhưng rốt cuộc hắn vẫn không thể xuống tay.

Cảm giác khó chịu bao phủ cả trái tim Yến Diên, hắn có cảm giác như mình và Huyền Long không phải chỉ mới gặp nhau một tháng, mà đã gặp nhau ở kiếp trước rồi, hoặc có thể là nhiều kiếp trước nữa. Nếu không tại sao hắn lại có thể mềm lòng được cơ chứ.

Mềm lòng với người khác cũng chính là nhẫn tâm đối với Ninh Chi Ngọc…

Hắn có thể đánh mất bất cứ ai, nhưng người duy nhất hắn không thể mất đi đó chính là A Ngọc.

Yến Diên nhắm mắt, hơi thở run lên, giơ cao con dao trong tay, hướng về phía của Huyền Long.

Nam nhân trên giường bỗng nhiên kêu nhẹ một tiếng, đau khổ nhíu mày, rồi lại trở mình, nhẹ nhàng cuộn tròn người lại, giống như một con thú bị thương, yếu ớt đến mức không thể che dấu được.

Yến Diên dần dần hạ tay xuống, nhìn gương mặt trắng bệch của Huyền Long.
Mũi dao đã dính một chút máu, vừa rồi hắn chỉ đâm nhẹ một chút mà thôi. Một giọt máu từ ngực của Huyền Long chảy xuống tấm lụa trắng.

Trông thật chướng mắt.

Thất thần trong phút chốc, Huyền Long không dự báo trước mà hé mắt, đôi mắt màu xanh thẫm ấy mơ hồ nhìn Yến Diên, một lúc sau mới có chút phản ứng, y khó hiểu hỏi:

“…Tại sao vẫn chưa ngủ?”

Con dao ấy đã nhanh chóng được Yến Diên giấu vào trong tay áo, hắn nhếch mép, nhẹ nhàng nói: “Ngắm ngươi, rất đẹp.”

Huyền Long chẳng nhìn ra được điều gì bất thường, y sớm đã quen với vết thương ở trên ngực rồi, vết thương sâu thêm một chút cũng chẳng có gì đáng nói, huống hồ bây giờ thần trí của y cũng không tỉnh táo.

Yến Diên vẫn luôn thích nói những lời mùi mẫn với hắn, Huyền Long trong lòng cực kỳ xấu hổ, nhưng lại chẳng hề biểu hiện ra bên ngoài: “Mau ngủ đi.”

Vừa dứt lời, y không chịu nổi nữa liền lập tức ngủ thiếp đi.

Yến Diên thở dài nhẹ nhõm, hắn không dám làm bừa nữa.

Bỏ lỡ cơ hội này, Yến Diên cảm thấy có chút xót xa và hối hận, nhưng cũng có một cảm giác nhẹ nhõm không gọi thành tên.

Tiếp tục đợi…tiếp tục đợi là sẽ được…

Đè nén những tâm tư hỗn loạn đó, Yến Diên đi thay một bộ quần áo sạch sẽ hơn, cẩn thận lau đi vết máu trên người Huyền Long rồi lên giường ôm lấy y mà ngủ.

Ngày hôm sau, Huyền Long sau khi tỉnh lại, cảm thấy thân dưới của mình có một cảm giác rất kỳ lạ, đi lại cũng rất khó khăn. Y đã từng nghe qua chuyện vợ chồng là một chuyện rất hoan lạc, nhưng cụ thể là thế nào y vẫn chưa hề biết. Nói chung là giống như y bây giờ, tinh thần thì rất vui vẻ nhưng cơ thể thì phải chịu khổ một chút, nếu không thì sao có thể đau đến như vậy.

Yến Diên rất thích ăn bánh bao và cháo lá sen của lầu Cảnh Ngự, Huyền Long sau khi tỉnh lại liền đến thành Trường An mua đồ ăn sáng cho hắn. Y trước đây có khi một trăm năm cũng không ra ngoài một lần, đều dựa vào tôm cá trong đầm để sống qua ngày. Bây giờ một ngày lại đến nhân gian tận ba lần. Yến Diên rất kén ăn, hắn thà chịu nhịn đói chứ không thèm đụng đến bất cứ đồ lạnh nào, hắn chỉ ăn mỗi đồ nóng.

Khi y trở về, Yến Diên vẫn còn đang ngủ, Huyền Long đặt hộp cơm lên bàn đá, đưa tay vén một bên vạt áo của mình, để lộ vết thương trên ngực rồi cầm lấy con dao trên bàn.

Chính là con dao mà tối hôm qua Yến Diên muốn dùng nó để giết Huyền Long.

Bàn tay của Huyền Long nhẹ nhàng lướt qua trái tim y, ngay lập tức vết thương nơi ngực đó đã được bao phủ bằng một lớp vảy màu đen tuyệt đẹp.

Vảy rồng tại trái tim là thuốc trị bệnh tốt nhất, nhưng bây giờ đã bị rút ra rồi. Huyền Long nhắm đại vị trí của vảy rồng ở phía tim, dùng mũi dao từ từ róc nó xuống.

Huyền Long đè nén sự đau đớn lại, không phát ra bất cứ tiếng động nào, máu chảy nhuộm đỏ cả một góc áo, nhưng may mắn thay y mặc một bộ y phục màu đen, vì vậy không dễ để nhận ra vết máu ấy.

“Ngươi đang làm gì vậy?” Không lâu sau giọng nói của Yến Diên từ sau lưng y truyền đến.

Huyền Long không nói lời nào liền chỉnh lại y phục của mình, sau khi vết máu trên mũi dao biến mất, y mới quay người về phía Yến Diên đang từ từ ngồi dậy: “Dậy ăn sáng đi.”

“Vừa nãy ngươi làm gì thế?” Yến Diên nhìn y bằng một ánh mắt lạnh lùng, nghiêm nghị mà cũng không kém phần nghi ngờ, hắn cảm thấy y có gì đó không đúng lắm.

“Không có gì.” Huyền Long nói.

“Tại sao đang yên đang lành ngươi lại bị thương?” Nhớ đến vết thương trên ngực y, Yến Diên nhíu mày.

Huyền Long im lặng trong chốc lát, né tránh ánh mắt của Yến Diên nhìn đi nơi khác:

“Vô ý thôi.”

Yến Diên biết rõ tính cách của Huyền Long, nếu như y không muốn nói, cho dù có gặng hỏi như thế nào cũng không có kết quả gì.


Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây

Đăng trong Tiểu thuyết

Chương 3: Ngươi có muốn cùng ta kết thành phu thê


Hôm đó Yến Diên cải trang xuất cung, vốn muốn đến đầm cổ dưới núi Cảnh Hoa để tìm Huyền Long trong truyền thuyết, không ngờ rằng vẫn chưa kịp đến gặp tên đạo sĩ tự xưng rằng mình có thể trừ yêu diệt ma kia lại bị ám sát ngay bên cạnh đầm, cả người trọng thương. Khi tỉnh lại lại liền phát hiện bản thân đã ở trong đầm từ lúc nào.

Thật là trong họa có phúc.

Mấy năm nay nhân gian không mấy khi yên bình, trong ngoài thành Trường An đều bị yêu ma quỷ quái quấy rầy, chúng ăn tim uống máu người, cực kỳ tà ác. Yến Diên vốn nghĩ rằng tên Huyền Long này cũng không phải thứ tốt lành gì, yêu chính là yêu, máu lạnh vô tình. Cho dù là moi tim y khi còn sống, cũng là vì trừ hại cho dân.

Nhưng bây giờ hắn lại được yêu quái cứu sống.

Tính mạng của hoàng hậu vẫn luôn bị đe dọa, chỉ có thể dùng nhân sâm ngàn năm để giữ lại một mạng sống, song chỉ kéo dài được nhiều nhất ba tháng mà thôi.

Hắn không còn nhiều thời gian nữa rồi…

Trong lúc đang ngẩn người, Yến Diên lại hoàn hồn vì tiếng bước chân trên giường đá đến gần. Hắn quay đầu nhìn thấy một người mặc bộ đồ đen tuyền, trên tay y cầm một chén thuốc không mấy lành lặn, hắn nhất thời cảm thấy xót xa mà nhíu mày.

“A Bạc…ta cảm thấy ta khỏe hơn nhiều rồi, không cần uống thuốc nữa.”

Một tháng phút chốc đã trôi qua, vết thương trên người hắn vốn đã sớm khỏi rồi, bởi vì muốn tìm lý do ở lại nên hắn mới nói dối rằng nội thương vẫn chưa khỏi. Huyền Long thấy hắn ngày nào cũng than đau, vì vậy mỗi ngày đều cho hắn một bát thuốc không xám cũng chẳng đen, khiến cho Yến Diên cảm thấy sợ hãi.

Huyền Long đưa chén thuốc cho hắn: “Uống.”

Y nhìn có vẻ lạnh lùng vô tình, nhưng thực ra thì cũng rất dễ sống chung, cả tháng nay quả thật Yến Diên đều cần gì liền có đó.

Hắn thân là hoàng đế nên được nuông chiều từ bé, miệng mồm cay nghiệt, chỉ thích ăn đồ ngon. Cho dù là sơn trân hải vị gì, Huyền Long đều đến nhân gian lấy cho hắn, chỉ có việc duy nhất y ép hắn, đó chính là uống thuốc.

Yến Diên biết rằng bản thân trốn không thoát, nên hắn cầm lấy chén thuốc, không hề sợ chết mà uống cạn một hơi rồi lập tức đặt chén thuốc vào tay của Huyền Long. Ngay lúc hắn định nằm xuống ngủ, thì Huyền Long lại đưa cho hắn một món đồ.

Đó chính là một viên kẹo đường màu trắng, vẫn luôn được Huyền Long cầm cẩn thận trong tay.

Yến Diên có chút rung động, cầm lấy viên kẹo bỏ vào miệng để làm dịu đi vị đắng,

“Ngươi lại đến nhân gian?”

“Ừ.” Huyền Long nói.

Dưới đáy đầm chỉ có một chiếc giường bằng đá, mỗi buổi tối hai người chỉ có thể nằm chung, Huyền Long chỉ nằm ở một mép giường, y đã quen với việc đối lưng với Yến Diên mà ngủ.

Yến Diên trân trọng Ninh Chi Ngọc, từ khi nảy sinh tình cảm với y đến bây giờ, tình cảm của hai người chỉ dừng lại ở lễ nghĩa, không dám vượt qua một phạm vi nhất định, vẫn giữ một thân trong sạch. Nhưng không biết vì sao khi đối diện với Huyền Long, hắn lại có chút không khống chế được bản thân mình, ham muốn bóng dáng cô độc và hiu quạnh của y, nhịn không được mà ôm lấy vòng eo mạnh mẽ gầy gò của y, muốn xua tan đi sự cô độc đó.

“A Bạc.”

Cả người Huyền Long liền đơ ra, tai đỏ lên trông thấy.

Trừ lần đầu tiên y theo phản xạ đẩy Yến Diên ra khiến vết thương của hắn trở nên nghiêm trọng hơn, thì những lần khác y đều không chống lại sự gần gũi của hắn.

Dù cho đến tận bây giờ, y vẫn chưa quen với việc có người bên cạnh mình, không cách nào quen với cảm giác tim đập liên hồi như vậy.

Rốt cuộc bản thân y bị gì vậy…

“Ta thích ngươi.” Yến Diên ghé vào tai Huyền Long nói.

Câu nói thích này là thật lòng, nhưng không phải tình yêu, chỉ là y cứu mạng hắn…đại khái là chỉ giống như thích những triều thần trung thành mà thôi.

Nếu không phải rơi vào tình thế ép buộc, hắn nhất định sẽ không bao giờ làm hại đến Huyền Long, nhưng bây giờ, hắn buộc phải đưa ra lựa chọn.

Người hắn yêu đang đợi hắn.

“…” Huyền Long không biết đáp lại Yến Diên như thế nào nên chỉ im lặng.

“Ngươi có thích ta không…?” Yến Diên nhẹ nhàng hỏi.

Huyền Long mở to đôi mắt màu xanh thẫm của mình, tâm tư đều rối bời.

Y không biết.

Nhưng có lẽ là thích chăng.

Dù sao cũng không có bất cứ sinh linh nào ghét một người đối xử tốt với mình.

“Thế giới loài người của bọn ta, nếu như hai người yêu nhau, liền có thể kết thành phu thê, mãi mãi không chia lìa.”

“A Bạc, ngươi có muốn cùng ta kết thành phu thê…?”

Giọng nói của Yến Diên thật ôn nhu và ấm áp, giống như tiếng đàn dịu êm và chân thành nhất trên thế giới này. Cứ như vậy mà quẩn quanh bên tai y, khiến cho trái tim y xao xuyến, khiến cho y không chú ý đến thắt lưng của mình đang bị người khác nới lỏng.

“Phu…thê….” Huyền Long lẩm bẩm một cách vô thức, hai chữ này đối với y mà nói quả thực quá xa lạ rồi.

Y một mình sống cả ngàn năm, chưa từng nghĩ rằng sau này sẽ có một ai đó nguyện ý bầu bạn với y.

Yến Diên nhẹ nhàng đẩy Huyền Long nằm xuống, từ từ leo lên người y, đưa tay vuốt ve gương mặt bên trái không đeo mặt nạ của y, rồi từ từ hôn lên đôi môi nhỏ bé của y.

“Ưm, phu thê.”

“Ngươi có muốn không?”

Nụ cười của Yến Diên vẫn như lần đầu gặp mặt, “Mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song.”* Khi hắn mỉm cười đều khiến Huyền Long mang một mong muốn sai trái nhưng không thể nào kiềm chế được.
* Chữ Hán: 陌上人如玉,公子世无双, nghĩa là người lạ trên đường dịu dàng như ngọc, không có vị công tử nào trên thế gian sánh bằng. Thường dùng để miêu tả người đàn ông thanh lịch, ôn hòa.

Đôi má Huyền Long ửng hồng, y quay mặt sang một bên để tránh nhìn vào mắt hắn, rồi từ từ nói.

“Nếu như ngươi muốn, ta cũng không hề gì.”

Nhưng may mà làn da của y không trắng như Yến Diên nên khó có thể nhìn ra được.
Sau khi hôn xong, Yến Diên thở từng hơi gấp gáp rồi cởi bỏ y phục của Huyền Long, Huyền Long liền nắm lấy tay của Yến Diên, ánh mắt màu xanh thẫm nhìn thẳng vào Yến Diên có chút nghi hoặc.

“Ngươi muốn làm gì?”

“Phu thê đều trải qua loại chuyện này, ai cũng đều như vậy.” Yến Diên mỉm cười nói.

“Ngươi không biết sao?”

Huyền Long nhìn hắn trong phút chốc, rồi từ từ thả tay ra.

Sau khi cởi bỏ y phục, Yến Diên chưa kịp chiêm ngưỡng cơ thể cân đối và xinh đẹp của y, lại phát hiện một vết thương to bằng nắm tay trên ngực y, lớp da bên ngoài đã không còn nữa, lộ ra phần máu thịt đỏ hồng, khá khiến người khác cảm thấy sợ hãi.

“Ngươi bị thương rồi?” Yến Diên nhíu mày, trong lòng muốn đụng vào, nhưng lại sợ làm y đau, “Tại sao vậy?”

“Không sao.” Huyền Long không muốn nói cho hắn, nên không nói gì nhiều.

Yến Diên cũng không hỏi nữa.

Đây đều là lần đầu của hai người, Yến Diên vừa tiến vào, Huyền Long đã đau đến mức gương mặt trắng bệch ra, trán đẫm mồ hôi, Yến Diên ngừng một lúc: “Rất đau sao?”

“Lần đầu tiên sẽ hơi đau một chút.”

Huyền Long nhìn thấy dáng vẻ đầy phấn khích của Yến Diên, không nỡ làm hắn mất hứng, miễn cưỡng hít một hơi thật sâu, nói: “Vẫn ổn.”

Yến Diên biết rõ Huyền Long cảm thấy rất đau, trước ngày đại hôn, cung nữ trong cung đã mang đến cho hắn một số tranh vẽ liên quan đến việc giường chiếu. Nhưng hắn cố tình bỏ đi những bước rườm rà đó, cố tình làm y đau.

Một đêm giường chiếu đã kết thúc trong hoan lạc, gương mặt Huyền Long không còn một chút cảm xúc nào, những tấm lụa xanh nằm ngổn ngang khắp nơi, vương trên đôi má y một hồi. Yến Diên lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt này của y, trong lòng có chút khó chịu: “Không thoải mái sao?”

Huyền Long nhẹ nhàng mở mắt, nhìn thấy gương mặt đầy lo lắng của Yến Diên liền nói: “…Không sao.”

Yến Diên phát hiện giữa hai chân y có máu, muốn gọi y dậy xử lý một chút, nhưng nam nhân đó vậy mà lại ngủ thiếp đi. Trong giấc mơ vẫn còn nhìn thấy hàng chân mày sắc bén đó, vậy mà không một chút phòng bị hắn.

Bình thường giấc ngủ của Huyền Long rất ngắn, ngũ cảm của y quá nhạy bén, chỉ cần Yến Diên trở mình lại khiến y tỉnh giấc. Chưa bao giờ y ngủ say như bây giờ.

Có lẽ đây là cơ hội duy nhất của hắn…

Yến Diên nhìn Huyền Long một lúc lâu, đó là một gương mặt đầy anh tuấn, uy vũ nhưng không kém phần trầm lặng. Ngay cả đôi môi cũng rất xinh đẹp, mỏng mỏng và có màu hồng nhạt, dáng vẻ đeo mặt nạ của y thật sự giống như thiên sứ hạ phàm. Tuy rằng lạnh lùng, nhưng không phải không có tình người.

Hắn vẫn luôn rất tò mò tại sao Huyền Long lại đeo mặt nạ màu vàng có những hoa văn cổ như thế, cho dù đi ngủ cũng không hề gỡ xuống. Đây có lẽ là một cơ hội tốt để tìm hiểu bí mật đó. Nhưng hắn lại chẳng còn nghĩ đến nữa rồi.

Vẫn còn việc quan trọng hơn buộc Yến Diên phải làm.

Nửa canh giờ sau, Yến Diên nhẹ nhàng bước xuống giường, đi đến chiếc bàn đá gồ ghề cách đó không xa, trên bàn đặt một số trái cây tươi cùng một con dao sáng loáng.

Huyền Long từ trước đến nay chưa từng ăn trái cây, những thứ này sau khi Yến Diên đến mới có, bao gồm cả mền gấm trên giường đá, đều bởi vì Yến Diên bảo rằng giường quá cứng, Huyền Long mới đến nhân gian để mang về cho hắn. Từ trước đến nay Huyền Long chỉ ngủ trên chiếc giường đá trơ trụi mà thôi.

Yến Diên cầm lấy con dao trên bàn đá, trong lòng cảm thấy nặng trĩu, nhưng hắn vẫn cố gắng gượng ép bản thân khi nhớ đến người con trai còn đang nằm đợi hắn ở trong cung.

Giữa mạng của Huyền Long và mạng của Ninh Chi Ngọc.

Hắn chọn vế sau.


Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây