Đăng trong Tiểu thuyết

Chương 29: Cực kỳ thích 


Tiểu Đức Tử không ngờ rằng vị Hàn công tử này lại cố chấp đến vậy, nói muốn đợi thêm một chút nữa, vậy mà lại thật sự đợi mãi đợi mãi, đợi đến tận khi trời sáng.

Sau khi hạ triều buổi sáng Yến Diên mới đến đây, bầu không khí sáng sớm cũng không mấy náo nhiệt, thái giám canh giữ ngoài điện hành lễ với Yến Diên, Tiểu Đức Tử hạ giọng nhỏ nhẹ nói với Yến Diên:

“Hoàng thượng, người cuối cùng cũng đến…Hàn công tử cả đêm không ngủ rồi.”

Yến Diên dừng bước, quay đầu nhìn Tiểu Đức Tử: “Cả đêm không ngủ? Tại sao?”

Tiểu Đức Tử chống tay thẳng lại, che nửa miệng: “Hàn công tử nói người sẽ đến nên muốn đợi người.”

Lúc này Yến Diên mới nhớ đến ngày hôm qua sau khi đến lấy vảy rồng đã nói với Huyền Long rằng tối sẽ đến thăm y, nhưng sau đó gặp Ninh Chi Ngọc, hắn liền quên mất lời hứa này, hắn khẽ nhíu mày: “Tại sao ngươi không khuyên y?”

Câu nói này khiến cho Tiểu Đức Tử cảm thấy như bị oan, vẻ mặt trở nên thảm thiết: “Bẩm hoàng thượng, nô tài đã khuyên rồi…nhưng Hàn công tử không nghe, cứ khăng khăng muốn đợi người, tối hôm qua cũng không muốn dùng cơm, nói muốn đợi người đến rồi dùng.”

Yến Diên nhíu mày do dự trong phút chốc: “Tính cách của y chính là như vậy, cực kỳ cố chấp, khuyên hay không cũng không là gì.”

“Không trách ngươi.”

Dứt lời hắn liền quay người đi vào tẩm điện.

Thái giám vội chạy lên trước Yến Diên, dùng hai tay đẩy cửa điện, Yến Diên vừa bước vào trong điện đã nhìn thấy nam nhân đã dành cả một đêm để đợi mình đang nằm ngủ trên chiếc bàn tròn bằng gỗ đàn hương màu đỏ được chạm khắc một cách tinh tế.

Vết thương trên người khiến cho sắc mặt y tái nhợt, đôi môi khô có chút bong da.

Y lúc nào cũng ngủ sâu như vậy, Yến Diên đã quen rồi thế nên lặng lẽ ngồi xuống bên chiếc ghế gỗ bên cạnh, nhẹ tay lay bả vai của Huyền Long.

“A Bạc.”

“A Bạc.”

Huyền Long có vẻ rất không thoải mái, đôi chân mày sắc bén ấy khẽ nhíu lại, còn phát ra những tiếng rên khe khẽ. Yến Diên thấy y vẫn chưa tỉnh lại nên lay mạnh hơn một chút, lay đến nổi lồng ngực y va chạm với mép bàn, khiến cho y đau đến đổ mồ hôi mới từ từ tỉnh lại.

Yến Diên thấy y ôm ngực một cách đau đớn, hỏi: “Ngươi không sao chứ…?”

Huyền Long lắc đầu, bỏ tay ra khỏi lồng ngực, ánh mắt ấy vẫn còn một chút vẻ ngơ ngủ.

Yến Diên lấy từ trong áo ra một chiếc khăn lụa màu trắng, nhẹ nhàng lau những giọt mồ hôi trên trán cho Huyền Long: “Ngươi tỉnh rồi, trẫm…ta nghe Tiểu Đức Tử nói ngươi đợi ta cả một đêm, tại sao lại ngốc như vậy. Sau này nếu như muộn rồi vẫn không thấy ta đến thì phải đi ngủ sớm đó.”

Huyền Long yên lặng nhìn hắn, nhỏ nhẹ nói: “…Ngươi nói sẽ đến.”

Yến Diên ngừng lại, nhìn vào mắt y: “Ta quả thật có nói, nhưng biết đâu được trong khoảng thời gian đó có vướng chính sự thì sao, ta thân là đế vương, đương nhiên sẽ không rảnh rỗi như những người bình thường rồi.”

Huyền Long khẽ khép đôi mắt, lạnh nhạt nói: “Ừm, ta biết.”

Nhưng lỡ như sẽ đến thì sao.

Yến Diên nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi trên trán y: “Thế nên sau này không được cố chấp như vậy nữa, cũng đừng quá tin vào những lời ta nói.”

Huyền Long chỉ dùng đôi mắt màu xanh sâu thăm thẳm ấy nhìn hắn mà không nói lời nào, trong đôi mắt ấy ẩn chứa một loại cảm xúc mà Yến Diên không sao hiểu thấu được.

Yến Diên biết rằng Huyền Long chắc chắn không nghe những lời hắn vừa nói khi nãy, nhưng cũng không khuyên y nữa. Hắn cất khăn lụa đi, mở hộp gỗ đựng thức ăn mà hắn tự đưa đến.

“Ngươi cả đêm không ăn gì nhất định là đói lắm rồi, ta đặc biệt bảo Ngự Thiện Phòng chuẩn bị một chút điểm tâm, là tôm tươi đã được bóc vỏ đó, ngươi nhất định sẽ thích.”

Chiếc đĩa gốm được lấy ra từ trong hộp, đặt trước mặt Huyền Long. Điểm tâm đặt trong đĩa được làm từ tôm đã bóc vỏ và bột tươi làm nên, sau đó được nặn thành từng viên nho nhỏ. Những viên điểm tâm được bọc trong suốt, điểm thâm một chút màu hồng hồng của tôm sau khi chín khiến cho món ăn trở nên tinh tế hơn.

Món ăn này không dầu không ngấy, Huyền Long ngửi hương vị đó, quả thật cảm thấy trong bụng của mình có một cảm giác đói đến cồn cào.

Yến Diên cầm lấy đũa đưa sang cho y, mỉm cười nói: “Ngươi thử xem.”

Huyền Long cầm lấy đôi đũa, dùng một tư thế cực kỳ ngốc nghếch và kỳ lại để gắp miếng tôm viên lên, từ từ đưa vào miệng. Y vừa cắn một cái, Yến Diên lập tức kỳ vọng hỏi: “Có ngon không?”

Trong ánh mắt của Huyền Long hiện lên vẻ thích thú không rõ ràng: “Ừm, rất ngon.”

Yến Diên ân cần cầm lấy ấm trà giữa bàn, rót cho y một ly rồi đặt bên tay Huyền Long, dịu dàng nói: “Vậy ngươi ăn nhiều một chút.”

“Nếu như không đủ ta sẽ bảo Ngự Thiện Phòng mang lên thêm một ít.”

Huyền Long nhìn thấy hắn dùng một ánh mắt rực sáng nhìn mình, thế nên cảm thấy có chút không được tự nhiên cho lắm. Y gắp những viên tôm trơn trượt một cách khó nhọc, cuối cùng cũng gắp được một viên, liền đưa về phía hắn.

“A Diên cũng ăn đi.”

Yến Diên quay đầu, tiến đến gần đôi đũa được Huyền Long gắp viên tôm ấy đưa vào miệng mình, mỉm cười nói: “Ừm, ta cũng ăn.”

Một người một Rồng cứ mỗi người một viên tôm mà từ từ ăn hết. Huyền Long dùng đũa không được tốt, thế nên trong lúc ăn đã không cẩn thận mà làm rơi hai viên xuống đất, làm bẩn y phục của Yến Diên.

Hôm nay tâm trạng hắn cực kỳ tốt, thế nên đối xử với Huyền Long cực kỳ dịu dàng, không hề nổi giận với y, sau khi ăn nhẹ bữa sáng, hắn liền ôm Huyền Long lên giường.

Những dục vọng tối hôm qua đối với Ninh Chi Ngọc, bây giờ đều phát tiết trên người Huyền Long, Yến Diên không muốn nhìn thấy vết thương trước ngực y, thế nên hắn đè lấy y từ phía sau. Huyền Long quỳ trên giường, mái tóc đen dài ấy phủ lên phía trước, cả người từ từ chuyển động.

Quỳ một hồi lâu liền không quỳ nổi nữa, y vùi đầu vào trong gối mà thở dốc, vết thương trước ngực rỉ ra một chút máu khiến cho miếng vải trắng quấn quanh vết thương thấm một chút đỏ.

Yến Diên còn trẻ và tràn đầy năng lượng, về phương diện này lại cực kỳ mãnh liệt, mỗi lần như vậy hắn cũng đều dày vò Huyền Long một hồi lâu. Nhưng dù y có đau đi chăng nữa cũng không nói một lời nào, tất cả đều cắn răng chịu đựng. Chỉ cần không nói ra thì sẽ chẳng ai có thể biết được cả.

Chỉ cần người phía sau y thích là được.

Những hành động thô bạo ấy cuối cùng cũng kết thúc, giây phút đó cũng là lúc mà Huyền Long cảm thấy vui nhất, lúc này hắn sẽ ôm lấy y, có lúc còn hôn vào trán y giống như bây giờ vậy.

Yến Diên vòng tay lấy eo của y, nhẹ nhàng hôn lên trán y, hơi thở ấm nóng ấy phả lên mặt y, hắn quấn lấy người Huyền Long, nói: “A Bạc, khi ở bên cạnh ta ngươi có thích không?”

“…Thích.” Giọng nói của Huyền Long khàn khàn nhưng vẫn đáp lại hắn.

Yến Diên cũng vì vậy mà rất vui vẻ: “Vậy ngươi đối với ta thích bao nhiêu phần?”

Câu hỏi này đã làm khó Huyền Long rồi, y chỉ biết đối với Yến Diên mà nói, hắn chính là người quan trọng nhất với y trên thế giới này, còn những thứ khác y chưa từng nghĩ đến.

Y im lặng một hồi lâu rồi nói.

“Rất thích.”

Yến Diên cảm thấy không hài lòng, ôm chặt lấy y mà làm nũng: “Rất thích là thích bao nhiêu?”

“Nếu như tối đa là mười, thì ngươi thích ta bao nhiêu phần?”

“Có thích mười phần không?”

Huyền Long bị những câu hỏi đầy thẳng thắn của hắn làm cho ngượng ngừng, y tránh tầm mắt sang nơi khác: “Ừm.”

Đâu chỉ là mười phần, chỉ cần Yến Diên muốn, cho dù là mạng sống của mình y cũng có thể đưa cho hắn.

Yến Diên nhân cơ hội rèn sắt khi còn nóng, liền nói: “Vậy ngươi đồng ý với ta một chuyện, có được không?”

Huyền Long nghe thấy liền ngước mắt nhìn hắn: “Ngươi nói đi.”

Yến Diên: “Ngươi đồng ý với ta trước.”

Huyền Long do dự trong chút lát liền nói: “Được.”

Trong đôi mắt của Yến Diên giống như phát ra những tia sáng : “Ngươi đồng ý rồi?”

“Ừm.”

Yến Diên có chút do dự, từ từ thăm dò y: “Trên người ngươi…có phải có một viên linh thạch do linh lực tạo thành, gọi là nội đan đúng không?”

“Ừm.”

Yến Diên nhìn vào gương mặt tái nhợt của y, trong đôi mắt màu xanh lục lạnh giá mà xinh đẹp ấy phảng phất gương mặt của hắn: “Có thể cho ta nội đan của ngươi không…?”

Đăng trong Tiểu thuyết

Chương 28: Đặc biệt trân trọng

Đêm khuya mát mẻ, ánh nến trong điện mập mờ ảm đạm, gió thổi những tấm màn gấm hoa lệ nặng nề nhẹ bay phấp phới.

Yến Diên ngồi phía sau bàn, mắt nhìn chằm chằm vào chồng tấu chương trước mặt một hồi lâu, nhưng thật ra một chữ hắn cũng không đặt vào trong tâm trí. Những lời thái y nói lúc nãy giờ đây phủ đầy tâm trí hắn.

Nội đan không giống như vảy rồng, mất đi rồi thì sẽ mọc lại. Nếu như hắn muốn xin Huyền Long vật đó, liệu Huyền Long có đưa cho hắn hay không?

Nhưng so với moi tim thì ít nhất không có nội đan vẫn sống được.

“A Diên…”

Trong điện bỗng nhiên truyền đến giọng nói yếu ớt và kinh động của Ninh Chi Ngọc, kéo Yến Diên về lại với thực tại, hắn lập tức đứng lên chạy vào trong điện, nhưng chỉ nhìn thấy Ninh Chi Ngọc toàn thân run rẩy đang nắm chặt lấy mép giường.

Yến Diên bước thêm vài bước nữa rồi đỡ lấy y: “Làm sao vậy?”

“Ta tưởng người đi rồi.” Ninh Chi Ngọc tựa người vào vòng tay của Yến Diên, đầu áp sát vào bờ ngực của hắn, mỉm cười một cách yếu ớt, “Tỉnh lại không thấy ngươi nên có chút sợ hãi.”

Yến Diên hiểu ý, liền cọ cằm vào đầu y, nhẹ nhàng nói: “Ngốc, trẫm đã nói ở bên ngươi thì sẽ ở cạnh, sao có thể nuốt lời.”

“Vừa nãy ở ngoài điện xem tấu chương đó.”

Ninh Chi Ngọc im lặng trong phút chốc: “Vừa nãy ta…mơ một giấc mộng.”

Yến Diên cúi đầu nhìn y: “Đã mơ thấy gì?”

Ninh Chi Ngọc mỉm cười, sắc mặt tái nhợt ấy trong ánh nến mập mờ còn hiện ra một cách rõ rệt hơn: “Mơ thấy A Diên chán ghét ta, thích một người khác.”

Yến Diên chợt sững người, liền hắng giọng nói: “Nói bậy.”

Bất cứ chuyện gì Ninh Chi Ngọc cũng nghe theo Yến Diên, nghe lời hắn, nhưng chỉ lần này thì không, giọng nói còn trộn lẫn thêm một chút âm mũi khàn khàn: “Không phải nói bậy… Vừa nãy trong giấc mơ ta đã gọi người, nhưng người không quan tâm đến ta mà nắm tay một nam nhân khác rồi đi mất.”

“Ta muốn đi nhanh một chút để đuổi kịp người, nhưng cho dù đi nhanh như thế nào đi nữa cũng không thể đuổi kịp.”

Sau khi nghe những lời đó, Yến Diên không khỏi chột dạ, hắn và Ninh Chi Ngọc vốn là người yêu trời định từ kiếp trước và cả kiếp này, cả hai người tâm ý tương thông, thế nên Ninh Chi Ngọc cảm thấy được những điều này là không hề kỳ lạ. Tuy rằng hắn chỉ diễn kịch với Huyền Long, nhưng bởi vì để nhanh chóng đạt được mục đích mà trải qua quan hệ xác thịt với y, thế nên trong tim hắn càng xuất hiện cảm giác áy náy.

Hắn cúi đầu hôn vào tóc của Ninh Chi Ngọc, nghiêm túc nói:

“Trẫm yêu thương ngươi như vậy, sao có thể nỡ vứt bỏ ngươi cơ chứ.”

Ninh Chi Ngọc cười dịu dàng, ngước đầu nhìn Yến Diên, đôi tay trắng ngần ấy nhẹ nhàng đặt lên má hắn, nhẹ giọng nói: “Vậy A Diên có dám thề với ta không?”

Yến Diên mỉm cười, đưa tay vuốt sống mũi của y: “Có gì mà không dám.” Dứt lời, hắn giơ tay phải lên, chắp thành ba ngón, ngồi nghiêm chỉnh nói: “Ta, Yến Diên, hôm nay lập lời thề trước quốc vận của Đại Nhũng, nếu đời này phụ Ninh Chi Ngọc, không quan tâm đến y, vậy giang sơn này sẽ đổi chủ, mắt không thể nhìn thấy, không thể sống…”

Lời thề vẫn chưa nói xong, Ninh Chi Ngọc lập tức nắm lấy tay hắn: “Đừng nói nữa, đừng nói nữa.”

Yến Diên cảm thấy mềm lòng, đặt tay lên gương mặt ốm yếu của Ninh Chi Ngọc, Ninh Chi Ngọc nắm lấy tay hắn, khàn giọng nói: “Ta không cần suốt đời suốt kiếp, ta chỉ cần đời này.”

“A Diên tốt như vậy, ta không dám tham lam muốn người mãi mãi là của ta, chỉ cần đời này, chúng ta họa phúc có nhau, bên nhau đến già là đủ rồi.”

“Vậy ngươi quả thật không tham lam.” Yến Diên cười một lát, vẻ mặt đột nhiên trở nên nghiêm túc, hắn cúi đầu trạm chán với y, nhẹ giọng nói: “Nhưng trẫm tham lam, trẫm muốn ngươi chỉ thuộc về một mình trẫm, khiến ngươi mãi mãi là của trẫm, cho dù là kiếp này hay kiếp sau, trẫm cũng chỉ cần ngươi.”

Những lời hứa như vậy, bất cứ ai nghe thấy đều cảm thấy động lòng.

Khóe môi Ninh Chi Ngọc khẽ cong lên, đôi mắt ngấn nước, y nhẹ nhàng khép đôi mắt lại, chủ động hôn vào môi Yến Diên.

Khi Yến Diên hôn Ninh Chi Ngọc, hắn cực kỳ ôn nhu dịu dàng, không phải giống như đối với Huyền Long, thô bạo như thể muốn ăn tươi nuốt sống y vậy. Nụ hôn này kéo dài như vậy, khi nhìn thấy hơi thở của Ninh Chi Ngọc có chút nặng nhọc hơn, hắn liền buông ra.

Ninh Chi Ngọc thở một cách nặng nhọc, gương mặt trắng bệch ấy nhẹ ửng hồng, đưa mắt nhìn Yến Diên một cách mông lung: “A Diên…”

Người mình yêu thương trước mặt, lại còn đầy quyến rũ như vậy, Yến Diên làm sao có thể không có cảm giác, cổ họng hắn nóng bừng, hắn đưa tay lên lau đi những giọt nước mắt còn sót lại trên gương mặt của y: “Không còn sớm nữa, mau ngủ đi, trẫm canh ngươi ngủ, đợi ngươi ngủ rồi trẫm mới đi xem tấu chương.”

Ninh Chi Ngọc có chút sững người, nói: “Chúng ta đến tận hôm nay vẫn chưa viên phòng, người không muốn sao…?”

Yến Diên thở dài: “Đương nhiên là muốn, nhưng bây giờ ngươi còn đang bệnh, làm sao ta dám chạm vào ngươi.”

“Nếu như không cẩn thận khiến ngươi bị thương, ngươi nói ta làm thế nào mới tốt đây.”

“A Ngọc ngoan, ngủ đi.” Yến Diên đứng dậy đặt tay lên vai Ninh Chi Ngọc, muốn đỡ y nằm xuống.

Ninh Chi Ngọc cũng thuận thế mà nằm xuống giường, có chút bứt rứt nói: “Tuy là ta vô dụng, nhưng chuyện đó có lẽ vẫn được mà…”

Yến Diên chạm nhẹ ngón tay vào trán y: “A Ngọc ngốc, ngày sau còn dài, ngươi vẫn lo rằng sau này trẫm sẽ chạy đi mất sao?”

Ninh Chi Ngọc lặng lẽ nhìn Yến Diên, khóe mắt có chút đỏ: “Nhưng ta sợ…ta sống không đến mùa xuân năm sau.”

Cơ thể yếu đuối đến như vậy, mỗi ngày càng ốm yếu hơn, thật sự có thể cùng Yến Diên bạc đầu giai lão sao, thật ra cũng chỉ là nói suông mà thôi.

Y cuối cùng cũng không thể bên cạnh Yến Diên quá lâu.

“Nếu như tiếp tục nói những lời ngốc nghếch như vậy, trẫm sẽ giận thật đấy.” Yến Diên ngồi xuống bên cạnh giường, đưa tay vuốt những sợi tóc bên thái dương của Ninh Chi Ngọc.

“Có trẫm ở đây, trẫm bảo vệ ngươi, đến cả Diêm Vương cũng không mang ngươi đi được, ngươi tin ta không?”

Ninh Chi Ngọc mỉm cười gật đầu: “Ừm.”

“Chỉ cần A Diên nói, ta đều tin.”

Yến Diên thấy y cười, cũng mỉm cười cùng y: “Được rồi, nhắm mắt ngủ đi, ngày mai tỉnh lại, trẫm vẫn bên cạnh ngươi.”

……   

Nửa đêm, giờ Sửu đã qua rồi, chỉ còn hai canh giờ nữa là trời sáng, Tiểu Đức Tử nhìn về phía cánh cổng sắt màu đỏ trống rỗng của cung Càn Khôn, bên trong tối đen như mực, trừ bóng cây phủ xuống thì không còn bất cứ thứ gì nữa. Tiểu Đức Tử thở dài, nhẹ gõ vào cửa điện, hạ giọng nói với người bên trong.

“Hàn công tử, hoàng thượng sẽ không đến đâu, nếu như ngài đói rồi, nô tài sẽ sai người hâm nóng thức ăn mang qua đây cho ngài.”

“Cứ mãi đợi như vậy cũng không phải là cách…”

Huyền Long vẫn ngồi bên cạnh bàn, cứ nhìn mãi vào hình người gỗ trong tay, thẳm sâu bên trong đôi mắt màu xanh thẫm ấy là một sự mất mát khó tả.

“A Diên nhất định là quá bận rồi.”

Tiểu Đức Tử nghĩ thầm, quả thật rất bận, bận ở bên cạnh hoàng hậu nương nương, nhưng trên miệng lại hùa theo: “Đúng vậy, hoàng thượng mỗi ngày đều xử lý rất nhiều việc, vốn đã rất bận.”

Huyền Long nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt của người gỗ, giống như khi nhìn vào nó sẽ thấy được ai đó: “Vậy ta đợi thêm một lát, sáng mai có lẽ y sẽ đến.”

Nếu như y ngủ rồi thì chắc chắn sẽ ngủ rất sâu, khi A Diên đến thấy y đang ngủ, nếu như đi rồi y sẽ không được thấy hắn nữa.

Tiểu Đức Tử trưng ra vẻ mặt già hơn vài chục tuổi, áp đầu vào cửa điện mà đau khổ nói: “Hàn công tử, nếu như ngài đói đến mức nguy hiểm đến tính mạng, hoàng thượng sẽ lột da nô tài mất, ngài hãy dùng một ít cơm đi…”

Huyền Long không hề đáp lại, nhẹ nhàng đưa người gỗ áp vào lồng ngực của mình, là nơi gần với tim nhất, giống như đang được ở bên Yến Diên vậy.

Yến Diên chính là đốm lửa yếu ớt cháy trong thế giới lạnh lẽo của y, cho dù một chút cũng không mãnh liệt, nhưng bởi vì từ trước đến nay y chưa bao giờ nhìn thấy bất cứ ngọn lửa nào, thế nên cho dù chỉ là một chút đi chăng nữa, y cũng cảm thấy ấm áp.

Và cũng đặc biệt, đặc biệt trân trọng.

Đăng trong Tiểu thuyết

Chương 27: Nội đan của rồng

“Làm sao vậy?” Hai người ôm nhau một lát rồi buông ra, khi thấy Ninh Chi Ngọc thẫn thờ nhìn mình, Yến Diến có chút nghi ngờ.

“Không có gì.” Ninh Chi Ngọc mỉm cười lắc đầu, thần sắc không có gì khác thường.

Yến Diên tiến lại gần, nhẹ hôn lên trán y: “Vậy trẫm đi thượng triều, tối sẽ đến bên ngươi.”

“Ừm.”

Yến Diên nói tối sẽ đến với Ninh Chi Ngọc thì chắc chắn sẽ đến, không phải như đối với Huyền Long, ngoài miệng thì dỗ ngọt y, thật ra lại không hề lưu lại trong lòng, quay lưng đi liền quên mất rằng bản thân đã nói gì với Huyền Long.

Chỉ có Huyền Long ngu ngốc đợi hắn, nghĩ rằng Yến Diên nhất định sẽ đến, thế nên tới tận đêm khuya cũng không cho phép bản thân đi ngủ. Y nghĩ rằng hai ngươi vốn đã rất khó gặp mặt, nếu như bản thân cứ ngủ như vậy thì lại lãng phí một ngày rồi. Đợi A Diên đến, y sẽ cùng hắn nói chuyện.

Tuy rằng y không biết ăn nói, mỗi lần gặp nhau cũng chỉ nói được vài câu, nhưng chỉ cần ở bên cạnh hắn, cho dù là im lặng thì cũng rất tốt.

Huyền Long miễn cưỡng ngồi dậy, bước ra khỏi giường để tắm rửa cho sạch sẽ, vụng về băng bó vết thương của mình rồi thay bộ y phục đã nhuốm đầy máu kia ra, xong xuôi cả rồi mới ngồi trên giường đợi. Trong tay y vẫn khăng khăng nắm lấy người gỗ, thế nên y không hề cảm thấy vô vị chút nào cả.

Tuy Yến Diên không còn giận y nữa, nhưng y cũng đã làm người gỗ được một nửa rồi, nếu bây giờ bỏ đi lại không nỡ. Cho dù đến cuối cùng cũng chỉ khắc ra một người gỗ xấu xí, càng không dám tặng cho hắn, nhưng giữ lại bên người để mỗi ngày ngắm nhìn cũng rất tốt.

Bên ngoài khung cửa ánh trăng sáng dần, Tiểu Đức Tử phỏng đoán thời gian rồi nhè nhẹ gõ cửa điện: “Hàn công tử, không còn sớm nữa, ngài có muốn dùng cơm?”

Con dao dưới tay của y đột nhiên trượt ra, khiến cho ngón trỏ tay trái của y bị thương, máu lập tức tuôn ra, kéo Huyền Long đang thơ thẩn hồi tỉnh trở lại, y ngước mắt nhìn ra cửa một cách mệt mỏi: “Đợi A Diên đến rồi hẵn đưa cơm lên.”

Tiểu Đức Tử: “Đã đến giờ này rồi, hoàng thượng có lẽ sẽ không đến đâu, lúc trưa người cũng không ăn gì rồi, vẫn nên ăn gì đó để lót dạ trước. Nếu như hoàng thượng biết người không yêu thương bản thân như vậy chắc chắn sẽ đau lòng lắm.”

Thấy người trong điện không hề đáp lại, Tiểu Đức Tử lại không kiềm được mà muốn nói tiếp nhưng cuối cùng trong điện lại vọng ra một câu.

“Y đã nói sẽ đến.”

……   

Cùng lúc đó.

Tại điện Loan Phượng. Ninh Chi Ngọc bệnh lâu ngày chưa khỏi, không những không thể tiếp xúc với gió, đến việc bước xuống giường đi bộ thôi cũng mệt không thể làm được. Yến Diên không nỡ để y chịu khổ, nên mới để y ngồi tại giường ăn cơm, lúc này còn tự tay cầm lấy một bát cháo bằng ngọc trắng đút cho y.

Cháo này được nấu bằng nhân sâm ngàn năm và gà mái thượng hạng, gà mái được róc bỏ xương, chỉ giữ lại phần nạc sau đó được thái thành từng miếng rồi mới bắt đầu nấu lên. Thế nên khi bát cháo này được nấu xong cũng mang một màu vàng rực rỡ, còn được rắc lên một chút hành thái, vừa thanh đạm lại vừa bổ dưỡng, chỉ cần ăn vào sẽ tan ngay trong miệng, rất thích hợp với tình trạng của Ninh Chi Ngọc ở hiện tại.

Nhưng bởi vì khẩu vị không tốt nên chỉ mới ăn một chút đã nói không muốn nữa, Yến Diên cảm thấy y ốm yếu như vậy mà đau lòng, đau như thể không muốn sống nữa, nên chỉ đành nghĩ cách dỗ y vui.

“Ăn thêm một chút đi.”

“Nếu như ngươi ăn hết bát cháo này, năm sau xuân đến, trẫm sẽ đưa ngươi ra ngoại thành săn bắt, có được không?”

Ninh Chi Ngọc nghe hắn nói như vậy liền có chút dao động, y cúi đầu nhìn bát cháo thịt gà nhân sâm vẫn còn khá nhiều rồi ngước đầu nhìn Yến Diên một cách hoài nghi: “Thật sao?”

“Ngốc, trẫm có khi nào gạt ngươi không?”

Ninh Chi Ngọc nghe thấy thế liền mỉm cười gật đầu nói: “Ừm, A Diên chưa từng gạt ta.”

Sau đó y cũng không để Yến Diên đút cho mình nữa mà tự cầm lấy thìa, múc từng muỗng đưa vào trong miệng. Rõ ràng là y không muốn ăn, nhưng lại lấy hết can đảm mà nuốt xuống, sắc mặt ngày càng tái nhợt hơn.

Yến Diên thấy y ăn ít sẽ rất đau lòng, nhưng khi thấy y tự ép chính mình như vậy, hắn cũng cảm thấy đau lòng chẳng kém. Ngay lúc hắn muốn nói y đừng uống nữa, đột nhiên Ninh Chi Ngọc đưa tay lên che miệng, cúi xuống mép giường mà nôn ra, bát ngọc trắng ấy rớt xuống đất rồi vỡ ra từng mảnh.

Cung nữ ngay lập tức mang ống nhổ đến để cho y nôn vào, vừa nãy y ăn được bao nhiêu cháo, bây giờ liền nôn hết ra, còn ho ra rất nhiều máu, những giọt máu ấy bắn vào thành ống nhổ trắng như tuyết, khiến cho Yến Diên cực kỳ hốt hoảng.

Yến Diên căng thẳng lớn tiếng bảo người trong cung mau truyền thái y, cả hai tay đều đỡ lấy cơ thể ốm yếu của Ninh Chi Ngọc, vuốt vuốt vào lưng y, cả tâm trí đều trở nên rối bời: “A Ngọc…A Ngọc…”

Ninh Chi Ngọc giống như nôn cả lục phũ ngũ tạng ra vậy, một lát sau bình ổn lại hơi thở, cả người y xuất hiện triệu chứng mất máu quá nhiều, Yến Diên vội vàng ôm y trong lòng, hốc mắt đỏ lên: “Đều là trẫm không tốt, cứ khăng khăng ép ngươi làm gì.”

“Sau này trẫm không ép ngươi nữa, A Ngọc muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, sau này trẫm không bao giờ ép ngươi nữa.”

Ninh Chi Ngọc thở một cách yếu ớt, đưa bàn tay ốm yếu của mình đặt vào bàn tay đang ôm lấy mình của Yến Diên, nhẹ nhàng nắm lấy rồi lắng nghe tiếng trái tim Yến Diên đang đập một cách dữ dội, tầm mắt hướng về ngọn nến đang khẽ rung phía xa xăm:

“A Diên là bởi vì muốn tốt cho ta.”

“Có lẽ do ta phúc mỏng…không nhận được lòng tốt của A Diên.”

“Là ta quá vô dụng rồi.”

Yến Diên cúi đầu nhìn Ninh Chi Ngọc, nhìn thấy y đang mỉm cười, khóe mắt lại đỏ lên, trái tim lại càng thêm căng thẳng, cánh tay cũng vì thế mà siết chặt hơn: “Không được nói bản thân như vậy.”

“Trẫm không cho phép ngươi nói bản thân như vậy.”

“Được, không nói nữa.” Ninh Chi Ngọc nhẹ nhàng đồng ý với hắn rồi từ từ nhắm mắt: “Không nói nữa…”

Lúc thái y đến, Ninh Chi Ngọc đã ngủ thiếp đi rồi.

Tôn Họa mang theo một hộp thuốc bằng gỗ tiến từ ngoài điện vào, Yến Diên miễn cho y không cần hành lễ, lập tức bắt mạch cho Ninh Chi Ngọc.

Tôn Họa lấy từ hộp thuốc ra một chiếc khăn tay giống như dính mực, phủ lên cổ tay có hơi nổi chút gân xanh của Ninh Chi Ngọc, khi y vừa đặt hai ngón tay lên đã nghe thấy Yến Diên bên cạnh nói.

“Không phải ngươi từng nói vảy rồng có thể cứu A Ngọc sao?”

“Tại sao y tỉnh lại vài ngày lại trở nên ốm yếu như vậy, trẫm cảm thấy tinh thần của y còn kém hơn lúc vừa mới tỉnh lại, vừa nãy còn nôn ra nhiều máu như vậy.”

Tôn Họa mấy hôm nay xin nghỉ để về quê, kể từ khi Ninh Chi Ngọc tỉnh lại đến bây giờ, đây là lần đầu tiên y vào cung bắt mạch.

Nghe Yến Diên nói những lời đó, y không trả lời ngay lập tức mà bình tĩnh bắt mạch cho Ninh Chi Ngọc, rồi bảo người trong cung mang ống nhổ vừa nảy Ninh Chi Ngọc đã nôn ra đến xem, sau đó mới chắp tay hành lễ với Yến Diên mà nói:

“Hoàng thượng có lẽ đã hiểu sai ý thần rồi.”

“Ngày hôm đó thần từng nói, vảy rồng chỉ giúp cho hoàng hậu nương nương tỉnh lại, còn về việc chữa bệnh, không thể trị bệnh tận gốc.”

“Nếu như muốn trị tận gốc, vẫn là cần tim rồng.”

“Ngươi nói gì?” Yến Diên nhíu mày.

Quanh đi quẩn lại vẫn là cần tim rồng, nếu vậy thì cần gì hắn phải đi dỗ dành Huyền Long chứ, không bằng ngay từ đầu lập tức moi tim y ra là được rồi.

Tôn Họa: “Vảy rồng cho dù có hữu dụng đi nữa, khi dùng nhiều dần dần cũng sẽ xuất hiện hiện tượng khắc thuốc, đó cũng là lý do tại sao hoàng hậu nương nương sau khi tỉnh lại thì thần sắc ngày càng kém đi.”

“Không có tim rồng làm thuốc thì xét đến cùng vẫn không tốt.”

Yến Diên lo lắng mà đi tới đi lui vai bước, cuối cùng hất tay áo mà ngồi xuống mép giường, vẻ mặt cực kỳ u ám, nói:

“Tên lang băm như ngươi thật vô dụng!”

“Chỉ biết tim rồng tim rồng, trẫm còn cần ngươi làm gì!”

Tôn Họa vẫn im lặng chắp tay hành lễ, bình tĩnh đợi cơn giận của hắn nguôi đi.

Một lúc sau, Yến Diên quả nhiên bình tĩnh lại rồi, hắn nhìn y một cách kiên định: “Trẫm hỏi ngươi một lần nữa, trong thiên hạ này, trừ tim rồng ra thật sự không còn thứ nào khác có thể cứu được tính mạng của A Ngọc sao?”

Tôn Họa im lặng một lúc lâu: “Có thì có, nhưng so với tim rồng thì vật đó còn khó tìm hơn.”

“Thứ gì?” Yến Diên cảm thấy vui trong lòng.

Tôn Họa ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào mắt Yến Diên: “Nội đan của rồng.”

“Tim rồng có thể nhân lúc rồng không để ý mà moi tim, nhưng nội đan là viên linh đan được rồng dùng linh lực ngưng tụ mà thành, nếu không phải tình nguyện lấy ra thì người khác không cách nào đạt được.”

Yến Diên: “Nếu mất đi nội đan…rồng sẽ chết?”

Tôn Họa lắc đầu: “Điều này lại không xảy ra, chỉ trở nên không khác gì con người mà thôi.”