Đăng trong Tiểu thuyết

Chương 4: Thần dược trị thương


Huyền Long đã tu luyện gần vạn năm, vốn dĩ không yếu đuối đến vậy, nhưng đại kiếp của y đã đến, pháp lực suy giảm dần, nỗi đau trên cơ thể cũng dần cảm nhận một cách rõ rệt hơn, ngay cả vết thương do róc vảy cũng đã kéo dài một thời gian và rất khó liền lại.

Thiên kiếp ngày càng đến gần, y càng ngày càng giống một phàm nhân hơn, khi bị giày vò như vậy, cư nhiên sẽ cảm thấy rất đau đớn.

Nam nhân nằm trên giường đá vừa trải qua hoan lạc sau khi làm chuyện phu thê, trên người không mảnh vải che thân. Đến cả tự kéo chăn lên đắp cho bản thân cũng không làm được, cứ như vậy mà ngủ thiếp đi. Y quá tin tưởng Yến Diên, chưa từng nghĩ đến việc đề phòng hắn.

Yến Diên lặng lẽ dừng lại bên cạnh giường, tấm mắt hướng về vết thương trên ngực trái của Huyền Long, vết thương đó nằm ngay trái tim, chỉ cần đâm vào đó, y sẽ chết nhỉ…

Sẽ không đau đớn lắm đâu.

Sau đó moi tim y ra, lập tức có thể đem về cứu A Ngọc rồi.

Yến Diên thân là hoàng đế, trong tim luôn có lòng từ bi, nhưng hắn không cho phép bản thân trở thành người do dự thiếu quyết đoán. Lúc đầu trên điện Kim Loan, khi đối diện với những tên gian thần, hắn không hề do dự mà khiến máu tươi chảy thành sông, không một chút mềm lòng. Nhưng bây giờ lại không thể xuống tay.

Yến Diên từ từ nhấc con dao trên tay mình, hắn cầm con dao sáng bóng và nắm chặt đến nỗi những đầu ngón tay trở nên trắng bệch, nhưng rốt cuộc hắn vẫn không thể xuống tay.

Cảm giác khó chịu bao phủ cả trái tim Yến Diên, hắn có cảm giác như mình và Huyền Long không phải chỉ mới gặp nhau một tháng, mà đã gặp nhau ở kiếp trước rồi, hoặc có thể là nhiều kiếp trước nữa. Nếu không tại sao hắn lại có thể mềm lòng được cơ chứ.

Mềm lòng với người khác cũng chính là nhẫn tâm đối với Ninh Chi Ngọc…

Hắn có thể đánh mất bất cứ ai, nhưng người duy nhất hắn không thể mất đi đó chính là A Ngọc.

Yến Diên nhắm mắt, hơi thở run lên, giơ cao con dao trong tay, hướng về phía của Huyền Long.

Nam nhân trên giường bỗng nhiên kêu nhẹ một tiếng, đau khổ nhíu mày, rồi lại trở mình, nhẹ nhàng cuộn tròn người lại, giống như một con thú bị thương, yếu ớt đến mức không thể che dấu được.

Yến Diên dần dần hạ tay xuống, nhìn gương mặt trắng bệch của Huyền Long.
Mũi dao đã dính một chút máu, vừa rồi hắn chỉ đâm nhẹ một chút mà thôi. Một giọt máu từ ngực của Huyền Long chảy xuống tấm lụa trắng.

Trông thật chướng mắt.

Thất thần trong phút chốc, Huyền Long không dự báo trước mà hé mắt, đôi mắt màu xanh thẫm ấy mơ hồ nhìn Yến Diên, một lúc sau mới có chút phản ứng, y khó hiểu hỏi:

“…Tại sao vẫn chưa ngủ?”

Con dao ấy đã nhanh chóng được Yến Diên giấu vào trong tay áo, hắn nhếch mép, nhẹ nhàng nói: “Ngắm ngươi, rất đẹp.”

Huyền Long chẳng nhìn ra được điều gì bất thường, y sớm đã quen với vết thương ở trên ngực rồi, vết thương sâu thêm một chút cũng chẳng có gì đáng nói, huống hồ bây giờ thần trí của y cũng không tỉnh táo.

Yến Diên vẫn luôn thích nói những lời mùi mẫn với hắn, Huyền Long trong lòng cực kỳ xấu hổ, nhưng lại chẳng hề biểu hiện ra bên ngoài: “Mau ngủ đi.”

Vừa dứt lời, y không chịu nổi nữa liền lập tức ngủ thiếp đi.

Yến Diên thở dài nhẹ nhõm, hắn không dám làm bừa nữa.

Bỏ lỡ cơ hội này, Yến Diên cảm thấy có chút xót xa và hối hận, nhưng cũng có một cảm giác nhẹ nhõm không gọi thành tên.

Tiếp tục đợi…tiếp tục đợi là sẽ được…

Đè nén những tâm tư hỗn loạn đó, Yến Diên đi thay một bộ quần áo sạch sẽ hơn, cẩn thận lau đi vết máu trên người Huyền Long rồi lên giường ôm lấy y mà ngủ.

Ngày hôm sau, Huyền Long sau khi tỉnh lại, cảm thấy thân dưới của mình có một cảm giác rất kỳ lạ, đi lại cũng rất khó khăn. Y đã từng nghe qua chuyện vợ chồng là một chuyện rất hoan lạc, nhưng cụ thể là thế nào y vẫn chưa hề biết. Nói chung là giống như y bây giờ, tinh thần thì rất vui vẻ nhưng cơ thể thì phải chịu khổ một chút, nếu không thì sao có thể đau đến như vậy.

Yến Diên rất thích ăn bánh bao và cháo lá sen của lầu Cảnh Ngự, Huyền Long sau khi tỉnh lại liền đến thành Trường An mua đồ ăn sáng cho hắn. Y trước đây có khi một trăm năm cũng không ra ngoài một lần, đều dựa vào tôm cá trong đầm để sống qua ngày. Bây giờ một ngày lại đến nhân gian tận ba lần. Yến Diên rất kén ăn, hắn thà chịu nhịn đói chứ không thèm đụng đến bất cứ đồ lạnh nào, hắn chỉ ăn mỗi đồ nóng.

Khi y trở về, Yến Diên vẫn còn đang ngủ, Huyền Long đặt hộp cơm lên bàn đá, đưa tay vén một bên vạt áo của mình, để lộ vết thương trên ngực rồi cầm lấy con dao trên bàn.

Chính là con dao mà tối hôm qua Yến Diên muốn dùng nó để giết Huyền Long.

Bàn tay của Huyền Long nhẹ nhàng lướt qua trái tim y, ngay lập tức vết thương nơi ngực đó đã được bao phủ bằng một lớp vảy màu đen tuyệt đẹp.

Vảy rồng tại trái tim là thuốc trị bệnh tốt nhất, nhưng bây giờ đã bị rút ra rồi. Huyền Long nhắm đại vị trí của vảy rồng ở phía tim, dùng mũi dao từ từ róc nó xuống.

Huyền Long đè nén sự đau đớn lại, không phát ra bất cứ tiếng động nào, máu chảy nhuộm đỏ cả một góc áo, nhưng may mắn thay y mặc một bộ y phục màu đen, vì vậy không dễ để nhận ra vết máu ấy.

“Ngươi đang làm gì vậy?” Không lâu sau giọng nói của Yến Diên từ sau lưng y truyền đến.

Huyền Long không nói lời nào liền chỉnh lại y phục của mình, sau khi vết máu trên mũi dao biến mất, y mới quay người về phía Yến Diên đang từ từ ngồi dậy: “Dậy ăn sáng đi.”

“Vừa nãy ngươi làm gì thế?” Yến Diên nhìn y bằng một ánh mắt lạnh lùng, nghiêm nghị mà cũng không kém phần nghi ngờ, hắn cảm thấy y có gì đó không đúng lắm.

“Không có gì.” Huyền Long nói.

“Tại sao đang yên đang lành ngươi lại bị thương?” Nhớ đến vết thương trên ngực y, Yến Diên nhíu mày.

Huyền Long im lặng trong chốc lát, né tránh ánh mắt của Yến Diên nhìn đi nơi khác:

“Vô ý thôi.”

Yến Diên biết rõ tính cách của Huyền Long, nếu như y không muốn nói, cho dù có gặng hỏi như thế nào cũng không có kết quả gì.


Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây

Đăng trong Tiểu thuyết

Chương 3: Ngươi có muốn cùng ta kết thành phu thê


Hôm đó Yến Diên cải trang xuất cung, vốn muốn đến đầm cổ dưới núi Cảnh Hoa để tìm Huyền Long trong truyền thuyết, không ngờ rằng vẫn chưa kịp đến gặp tên đạo sĩ tự xưng rằng mình có thể trừ yêu diệt ma kia lại bị ám sát ngay bên cạnh đầm, cả người trọng thương. Khi tỉnh lại lại liền phát hiện bản thân đã ở trong đầm từ lúc nào.

Thật là trong họa có phúc.

Mấy năm nay nhân gian không mấy khi yên bình, trong ngoài thành Trường An đều bị yêu ma quỷ quái quấy rầy, chúng ăn tim uống máu người, cực kỳ tà ác. Yến Diên vốn nghĩ rằng tên Huyền Long này cũng không phải thứ tốt lành gì, yêu chính là yêu, máu lạnh vô tình. Cho dù là moi tim y khi còn sống, cũng là vì trừ hại cho dân.

Nhưng bây giờ hắn lại được yêu quái cứu sống.

Tính mạng của hoàng hậu vẫn luôn bị đe dọa, chỉ có thể dùng nhân sâm ngàn năm để giữ lại một mạng sống, song chỉ kéo dài được nhiều nhất ba tháng mà thôi.

Hắn không còn nhiều thời gian nữa rồi…

Trong lúc đang ngẩn người, Yến Diên lại hoàn hồn vì tiếng bước chân trên giường đá đến gần. Hắn quay đầu nhìn thấy một người mặc bộ đồ đen tuyền, trên tay y cầm một chén thuốc không mấy lành lặn, hắn nhất thời cảm thấy xót xa mà nhíu mày.

“A Bạc…ta cảm thấy ta khỏe hơn nhiều rồi, không cần uống thuốc nữa.”

Một tháng phút chốc đã trôi qua, vết thương trên người hắn vốn đã sớm khỏi rồi, bởi vì muốn tìm lý do ở lại nên hắn mới nói dối rằng nội thương vẫn chưa khỏi. Huyền Long thấy hắn ngày nào cũng than đau, vì vậy mỗi ngày đều cho hắn một bát thuốc không xám cũng chẳng đen, khiến cho Yến Diên cảm thấy sợ hãi.

Huyền Long đưa chén thuốc cho hắn: “Uống.”

Y nhìn có vẻ lạnh lùng vô tình, nhưng thực ra thì cũng rất dễ sống chung, cả tháng nay quả thật Yến Diên đều cần gì liền có đó.

Hắn thân là hoàng đế nên được nuông chiều từ bé, miệng mồm cay nghiệt, chỉ thích ăn đồ ngon. Cho dù là sơn trân hải vị gì, Huyền Long đều đến nhân gian lấy cho hắn, chỉ có việc duy nhất y ép hắn, đó chính là uống thuốc.

Yến Diên biết rằng bản thân trốn không thoát, nên hắn cầm lấy chén thuốc, không hề sợ chết mà uống cạn một hơi rồi lập tức đặt chén thuốc vào tay của Huyền Long. Ngay lúc hắn định nằm xuống ngủ, thì Huyền Long lại đưa cho hắn một món đồ.

Đó chính là một viên kẹo đường màu trắng, vẫn luôn được Huyền Long cầm cẩn thận trong tay.

Yến Diên có chút rung động, cầm lấy viên kẹo bỏ vào miệng để làm dịu đi vị đắng,

“Ngươi lại đến nhân gian?”

“Ừ.” Huyền Long nói.

Dưới đáy đầm chỉ có một chiếc giường bằng đá, mỗi buổi tối hai người chỉ có thể nằm chung, Huyền Long chỉ nằm ở một mép giường, y đã quen với việc đối lưng với Yến Diên mà ngủ.

Yến Diên trân trọng Ninh Chi Ngọc, từ khi nảy sinh tình cảm với y đến bây giờ, tình cảm của hai người chỉ dừng lại ở lễ nghĩa, không dám vượt qua một phạm vi nhất định, vẫn giữ một thân trong sạch. Nhưng không biết vì sao khi đối diện với Huyền Long, hắn lại có chút không khống chế được bản thân mình, ham muốn bóng dáng cô độc và hiu quạnh của y, nhịn không được mà ôm lấy vòng eo mạnh mẽ gầy gò của y, muốn xua tan đi sự cô độc đó.

“A Bạc.”

Cả người Huyền Long liền đơ ra, tai đỏ lên trông thấy.

Trừ lần đầu tiên y theo phản xạ đẩy Yến Diên ra khiến vết thương của hắn trở nên nghiêm trọng hơn, thì những lần khác y đều không chống lại sự gần gũi của hắn.

Dù cho đến tận bây giờ, y vẫn chưa quen với việc có người bên cạnh mình, không cách nào quen với cảm giác tim đập liên hồi như vậy.

Rốt cuộc bản thân y bị gì vậy…

“Ta thích ngươi.” Yến Diên ghé vào tai Huyền Long nói.

Câu nói thích này là thật lòng, nhưng không phải tình yêu, chỉ là y cứu mạng hắn…đại khái là chỉ giống như thích những triều thần trung thành mà thôi.

Nếu không phải rơi vào tình thế ép buộc, hắn nhất định sẽ không bao giờ làm hại đến Huyền Long, nhưng bây giờ, hắn buộc phải đưa ra lựa chọn.

Người hắn yêu đang đợi hắn.

“…” Huyền Long không biết đáp lại Yến Diên như thế nào nên chỉ im lặng.

“Ngươi có thích ta không…?” Yến Diên nhẹ nhàng hỏi.

Huyền Long mở to đôi mắt màu xanh thẫm của mình, tâm tư đều rối bời.

Y không biết.

Nhưng có lẽ là thích chăng.

Dù sao cũng không có bất cứ sinh linh nào ghét một người đối xử tốt với mình.

“Thế giới loài người của bọn ta, nếu như hai người yêu nhau, liền có thể kết thành phu thê, mãi mãi không chia lìa.”

“A Bạc, ngươi có muốn cùng ta kết thành phu thê…?”

Giọng nói của Yến Diên thật ôn nhu và ấm áp, giống như tiếng đàn dịu êm và chân thành nhất trên thế giới này. Cứ như vậy mà quẩn quanh bên tai y, khiến cho trái tim y xao xuyến, khiến cho y không chú ý đến thắt lưng của mình đang bị người khác nới lỏng.

“Phu…thê….” Huyền Long lẩm bẩm một cách vô thức, hai chữ này đối với y mà nói quả thực quá xa lạ rồi.

Y một mình sống cả ngàn năm, chưa từng nghĩ rằng sau này sẽ có một ai đó nguyện ý bầu bạn với y.

Yến Diên nhẹ nhàng đẩy Huyền Long nằm xuống, từ từ leo lên người y, đưa tay vuốt ve gương mặt bên trái không đeo mặt nạ của y, rồi từ từ hôn lên đôi môi nhỏ bé của y.

“Ưm, phu thê.”

“Ngươi có muốn không?”

Nụ cười của Yến Diên vẫn như lần đầu gặp mặt, “Mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song.”* Khi hắn mỉm cười đều khiến Huyền Long mang một mong muốn sai trái nhưng không thể nào kiềm chế được.
* Chữ Hán: 陌上人如玉,公子世无双, nghĩa là người lạ trên đường dịu dàng như ngọc, không có vị công tử nào trên thế gian sánh bằng. Thường dùng để miêu tả người đàn ông thanh lịch, ôn hòa.

Đôi má Huyền Long ửng hồng, y quay mặt sang một bên để tránh nhìn vào mắt hắn, rồi từ từ nói.

“Nếu như ngươi muốn, ta cũng không hề gì.”

Nhưng may mà làn da của y không trắng như Yến Diên nên khó có thể nhìn ra được.
Sau khi hôn xong, Yến Diên thở từng hơi gấp gáp rồi cởi bỏ y phục của Huyền Long, Huyền Long liền nắm lấy tay của Yến Diên, ánh mắt màu xanh thẫm nhìn thẳng vào Yến Diên có chút nghi hoặc.

“Ngươi muốn làm gì?”

“Phu thê đều trải qua loại chuyện này, ai cũng đều như vậy.” Yến Diên mỉm cười nói.

“Ngươi không biết sao?”

Huyền Long nhìn hắn trong phút chốc, rồi từ từ thả tay ra.

Sau khi cởi bỏ y phục, Yến Diên chưa kịp chiêm ngưỡng cơ thể cân đối và xinh đẹp của y, lại phát hiện một vết thương to bằng nắm tay trên ngực y, lớp da bên ngoài đã không còn nữa, lộ ra phần máu thịt đỏ hồng, khá khiến người khác cảm thấy sợ hãi.

“Ngươi bị thương rồi?” Yến Diên nhíu mày, trong lòng muốn đụng vào, nhưng lại sợ làm y đau, “Tại sao vậy?”

“Không sao.” Huyền Long không muốn nói cho hắn, nên không nói gì nhiều.

Yến Diên cũng không hỏi nữa.

Đây đều là lần đầu của hai người, Yến Diên vừa tiến vào, Huyền Long đã đau đến mức gương mặt trắng bệch ra, trán đẫm mồ hôi, Yến Diên ngừng một lúc: “Rất đau sao?”

“Lần đầu tiên sẽ hơi đau một chút.”

Huyền Long nhìn thấy dáng vẻ đầy phấn khích của Yến Diên, không nỡ làm hắn mất hứng, miễn cưỡng hít một hơi thật sâu, nói: “Vẫn ổn.”

Yến Diên biết rõ Huyền Long cảm thấy rất đau, trước ngày đại hôn, cung nữ trong cung đã mang đến cho hắn một số tranh vẽ liên quan đến việc giường chiếu. Nhưng hắn cố tình bỏ đi những bước rườm rà đó, cố tình làm y đau.

Một đêm giường chiếu đã kết thúc trong hoan lạc, gương mặt Huyền Long không còn một chút cảm xúc nào, những tấm lụa xanh nằm ngổn ngang khắp nơi, vương trên đôi má y một hồi. Yến Diên lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt này của y, trong lòng có chút khó chịu: “Không thoải mái sao?”

Huyền Long nhẹ nhàng mở mắt, nhìn thấy gương mặt đầy lo lắng của Yến Diên liền nói: “…Không sao.”

Yến Diên phát hiện giữa hai chân y có máu, muốn gọi y dậy xử lý một chút, nhưng nam nhân đó vậy mà lại ngủ thiếp đi. Trong giấc mơ vẫn còn nhìn thấy hàng chân mày sắc bén đó, vậy mà không một chút phòng bị hắn.

Bình thường giấc ngủ của Huyền Long rất ngắn, ngũ cảm của y quá nhạy bén, chỉ cần Yến Diên trở mình lại khiến y tỉnh giấc. Chưa bao giờ y ngủ say như bây giờ.

Có lẽ đây là cơ hội duy nhất của hắn…

Yến Diên nhìn Huyền Long một lúc lâu, đó là một gương mặt đầy anh tuấn, uy vũ nhưng không kém phần trầm lặng. Ngay cả đôi môi cũng rất xinh đẹp, mỏng mỏng và có màu hồng nhạt, dáng vẻ đeo mặt nạ của y thật sự giống như thiên sứ hạ phàm. Tuy rằng lạnh lùng, nhưng không phải không có tình người.

Hắn vẫn luôn rất tò mò tại sao Huyền Long lại đeo mặt nạ màu vàng có những hoa văn cổ như thế, cho dù đi ngủ cũng không hề gỡ xuống. Đây có lẽ là một cơ hội tốt để tìm hiểu bí mật đó. Nhưng hắn lại chẳng còn nghĩ đến nữa rồi.

Vẫn còn việc quan trọng hơn buộc Yến Diên phải làm.

Nửa canh giờ sau, Yến Diên nhẹ nhàng bước xuống giường, đi đến chiếc bàn đá gồ ghề cách đó không xa, trên bàn đặt một số trái cây tươi cùng một con dao sáng loáng.

Huyền Long từ trước đến nay chưa từng ăn trái cây, những thứ này sau khi Yến Diên đến mới có, bao gồm cả mền gấm trên giường đá, đều bởi vì Yến Diên bảo rằng giường quá cứng, Huyền Long mới đến nhân gian để mang về cho hắn. Từ trước đến nay Huyền Long chỉ ngủ trên chiếc giường đá trơ trụi mà thôi.

Yến Diên cầm lấy con dao trên bàn đá, trong lòng cảm thấy nặng trĩu, nhưng hắn vẫn cố gắng gượng ép bản thân khi nhớ đến người con trai còn đang nằm đợi hắn ở trong cung.

Giữa mạng của Huyền Long và mạng của Ninh Chi Ngọc.

Hắn chọn vế sau.


Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây

Đăng trong Tiểu thuyết

Chương 2: Tâm khẩu bất nhất *


*Miệng nói một đằng, tâm nghĩ một nẻo

Dân gian lưu truyền rằng, dưới núi Cảnh Hoa có một đầm cổ ngàn năm, trong đầm có một Huyền Long.


Tin đồn quả nhiên không hề sai.


Huyền Long từ khi sinh ra đã mang một dung mạo xấu xí, còn mất một bên sừng, từ nhỏ đã bị các huynh đệ tỷ muội và cả mẫu thân ruồng bỏ, đuổi ra khỏi Long tộc, từ đó một mình lưu lạc khắp nơi, bao nhiêu năm rồi vẫn một mình sống ở đáy đầm.


Huyền Long rất hiếm khi đi ra ngoài, vậy mà hôm qua sau khi ra khỏi đầm, lại vô tình gặp được một người cả người đều trọng thương, liền mang hắn trở về.


Y chưa từng nghĩ rằng người này vậy mà lại ồn ào đến vậy, từ khi tỉnh lại đã quấn lấy y hỏi đông hỏi tây, khiến cho Huyền Long cảm thấy phiền phức. Hơn nữa những gì hắn hỏi đều là những thứ y không trả lời được.


“Ngươi tên gì?”


“…”


“Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi rồi?”

“…”

“Từ trước đến nay ngươi đều sống một mình trong đầm sao?”

“…”

“Tại sao ngươi lại không có người thân và bạn bè thế?”

“…”

Đáy đầm u ám.

Huyền Long hóa thành hình người, ngồi xếp bàn dưới đất để tu luyện, ấy vậy mà bị làm phiền đến mức không thể nhẫn nhịn nổi. Y liền giơ tay ra và phẩy một cái, thi triển thuật cấm ngôn.

Bây giờ thật sự im lặng rồi.

Nam nhân này khi được y cứu, cả người đều trọng thương, sau khi tỉnh lại thì đã không nhìn thấy bộ quần áo dính đầy máu của mình nữa. Hắn chỉ khoác một lớp áo lót màu trắng, mở to ánh mắt màu hoa anh đào nhìn Huyền Long rồi lại ê a chỉ vào miệng mình một cách lo lắng bởi vì hắn không nói được.

Huyền Long trừng mắt nhìn hắn trong chốc lát rồi lại vung tay thu lại thuật cấm ngôn.
Sau khi được mở miệng, hắn thở hổn hển rồi lại hướng mắt về phía Huyền Long, vẫn không hề sợ hãi mà tiếp cận y: “Đồng tử của ngươi thật đẹp, màu xanh thẫm…”


“…”

“Ngươi có dung mạo đẹp như vậy, tại sao lại đeo mặt nạ chứ?”

“…”

“Ngươi không đeo mặt nạ chắc chắn còn đẹp hơn. Có thể gỡ xuống cho ta xem không?” Nam nhân này quỳ xuống bên cạnh Huyền Long, đưa bàn tay trắng và dài sờ lên mặt y, muốn tháo xuống chiếc mặt nạ vàng điểm những hoa văn cổ đeo trên gương mặt bên phải của y.

Huyền Long đưa tay chặn lại chiêu trò của đối phương, nhìn nam nhân kia một cách thờ ơ: “Ngươi không sợ ta?”

“Tại sao ta phải sợ ngươi?” Yến Diên mỉm cười. Gương mặt của hắn cực kỳ xinh đẹp, hàng lông mi dài và đậm, dường như mọi thứ xung quanh chỉ làm nền cho nụ cười của hắn. Nếu như bỏ qua sự xảo quyệt trong nụ cười của hắn thì bầu không khí ảm đạm này rất dễ dàng khiến người khác có một cảm giác ôn nhu và thâm tình.

“Ngươi cứu mạng ta, đương nhiên không giống tên ác long mà người đời lưu truyền, ta thích ngươi.”

Huyền Long thu tay lại, nhắm mắt không nói một lời.

Từ trước đến nay chưa từng có ai nói thích y.

Mẫu thân và các huynh đệ tỷ muội đều ghét y, nói y sinh ra xấu xí, không may mắn, sẽ ảnh hưởng đến số mệnh của Long tộc.

Nhân gian lại còn lưu truyền rằng trong đầm cổ có một ác long ăn thịt người đã sống cả ngàn năm, bị vạn người chửi mắng đánh đập, thường có đạo sĩ đến đầm muốn bắt y về để lột da, nhưng đạo hạnh không đủ, ngay cả cái đầm ngàn thước cũng không thể vào, vậy nên không thể nào bắt được y.

Vậy mà người này lại dám nói thích y.

Yến Diên cảm thấy Huyền Long không lạnh lùng vô tình như những gì y thể hiện ra bên ngoài, nghĩ đến hoàng hậu của mình đang rơi vào thập tử nhất sinh, nến hắn quyết định thử lại lần nữa, đưa tay ôm lấy vòng eo gầy của y, nũng nịu nói:

“Vậy rốt cuộc ngươi tên là gì?”

“Chẳng lẽ ngươi cứu ta, mà ta đến cả tên của ngươi cũng không biết.”

“Ngươi nói cho ta biết đi mà…”

Huyền Long từ trước đến nay chưa từng gần gũi với bất cứ ai như vậy, nên y chỉ biết ngồi yên bất động, trong đôi mắt có chút đượm buồn, y mím môi lạnh lùng nói: “Vô danh.”

Yến Diên ngạc nhiên đến mức đứng thẳng người lên để nhìn y: “Vô danh?”

“Mẫu thân ngươi chưa từng đặt tên cho ngươi sao?”

Huyền Long nhắm mắt lại, dưới hốc mắt run run, dường như đây là một vấn đề rất khó trả lời. Y im lặng một lúc lâu rồi mới nói: “Ừ.”

Huyền Long khi biến thành hình người thì không khác gì người bình thường là mấy, điểm khác biệt duy nhất đó chính là màu sắc đồng tử của y.

Y mặc một bộ quần áo màu đen, mái tóc dài chưa từng buộc lên, mái tóc đen dài như thác nước chảy khắp người, đem lại một cảm giác vừa lạnh lùng vừa cô độc. Gương mặt đó rõ ràng rất anh tuấn, vậy mà y nhất quyết đeo một chiếc mặt nạ màu vàng trên gương mặt bên phải khiến cho y có chút cổ quái.

Yến Diên xua tan đi mọi nghi ngờ của mình, tiếp tục hỏi:

“Tại sao?”

“Long tộc các ngươi đều không có tên sao?”

Huyền Long đáp:

“Không phải.”

Bởi vì mẫu thân chê y xấu xí, không muốn đặt tên cho y, lúc y chưa tròn một trăm tuổi đã đuổi y ra khỏi Long tộc.

Con cháu Long tộc tròn một ngàn tuổi đã được xem như trưởng thành, khi đó y vẫn còn nhỏ đã phải lưu lạc bên ngoài, xém chút nữa đã bị đạo sĩ bắt về luyện đan, cho nên y quyết định không đặt tên cho mình.

Sau này khi y tìm được chỗ trú thân, cả ngàn năm trôi qua y vẫn luôn một thân một mình, thế nên cũng chẳng cần đặt tên.

Yến Diên không hiểu vì lý do gì mà bản thân lại có một cảm giác đau lòng: “Vậy ta đặt tên cho ngươi, có được không…?”

Huyền Long ngây người rồi quay đầu nhìn nam nhân đó, đôi mắt màu hoa anh đào đầy ôn nhu thoát tục của hắn khiến cho trái tim lạnh lẽo suốt ngàn năm qua của y đập mạnh một cách khó hiểu.

Một Huyền Long chưa từng yêu, cư nhiên không thể hiểu được cảm giác đó như thế nào, y im lặng nhắm mắt.

“Không cần, ta không cần tên.”

Yến Diên không đồng ý mà nhíu mày: “Sống trên đời nên có tên, sao có thể không cần tên chứ.”

Hắn suy nghĩ một hồi, đột nhiên đôi mắt sáng rực lên: “Ngươi sinh ra đã lạnh lùng, anh tuấn, ngươi thấy tên Hàn Bạc thế nào?”

“Hàn trong hàn băng, Bạc trong thủy bạc*, cái lạnh giống như nước bị đóng băng, đến và đi một cách tự nhiên.”

  • Hàn băng: băng lạnh
    **Thủy bạc: đầm lầy, ao hồ.

Huyền Long trước nay không hiểu phàm tục, càng không hiểu điều này có nghĩa là gì. Vậy mà lại cảm động trước ánh mắt quan tâm của nam nhân kia.

Người khác gặp y chỉ cảm thấy sợ hãi, người này vậy mà không hề sợ hãi, trái lại còn đặt tên cho y.

Thật sự hiếm gặp.

Nhưng Huyền Long không hề biết rằng, càng hiếm lạ hơn là con người thường hay nói một đằng nhưng lòng lại nghĩ một nẻo. Rõ ràng mở miệng nói thích y, trong lòng lại muốn đoạt lấy vảy của y và còn muốn cả mạng của y.


Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây

Đăng trong Tiểu thuyết

Chương 1: Trái tim của Rồng có thể chữa được bách bệnh


Vạn năm sau, nhân gian.

“Một đám phế vật! Ngay cả việc hoàng hậu của trẫm bị bệnh gì cũng không khám ra! Trẫm cần các ngươi làm gì!!”

Tại điện Loan Phượng, một vị hoàng đế trẻ tuổi đang mặc một bộ hỷ phục màu đỏ, điểm thêm những đường chỉ vàng, tức giận đập vào mép giường, chỉ tay vào các thái y mắng.

“Hoàng thượng…thần, chúng thần lo sợ…” Thái y đều cúi đầu sợ hãi, run rẩy nói từng chữ.

“Lo sợ, lo sợ, lo sợ! Các ngươi chỉ biết lo sợ! Chi Ngọc của trẫm đã bệnh nặng đến như vậy rồi, các ngươi còn đang lo sợ! Nếu như các ngươi còn không nghĩ ra cách thì đem đầu đến gặp trẫm!”

Đôi mắt của hoàng đế đỏ dần, sau khi mắng một trận dữ dội, toàn thân như mất hết sức lực liền ngồi xuống mép giường. Khi hắn hướng ánh mắt nhìn vào gương mặt của nam nhân đang nằm trên giường, đôi mắt màu anh đào đầy phẫn nộ khi nãy ngay lập tức dịu hẳn đi. Hắn đưa ngón tay thon dài của mình vuốt ve gương mặt như ngọc của người con trai đó, đôi mắt hiện lên một nỗi đau bất tận.

Phía sau tấm màn gấm, người con trai đó cũng khoác trên mình một bộ hỷ phục màu đỏ có thêu hình phượng hoàng bằng chỉ vàng, càng làm nổi bật gương mặt trắng bệch và thân thể gầy yếu của y.

Ninh Chi Ngọc, con trai của thừa tướng đương triều.

Người cũng như tên, đoan trang bình thản, tướng mạo trăng thanh gió mát, vài năm trước khi gặp nhau ở phủ thừa tướng, Yến Diên đã yêu y sâu đậm. Và càng ngày hắn càng say mê đến mức muốn y mãi mãi chỉ thuộc về chính mình.

Y giống như vết chu sa* khi cầm trong tay lại sợ rơi, ngậm trong miệng lại lo lắng sẽ tan mất. Đó chính là bảo bối của bảo bối.

*Vết chu sa một khi đã ngự trị trên thân thể thì không thể nào quên đi, là nỗi đau không thể nào ôm lấy.

Yến Diên cuối cùng cũng có thể cưới được người trong lòng mình làm hậu, là vào ngày hôm nay.

Nhưng chuyện không ai nghĩ tới đó là vào đêm đại hôn, Ninh Chi Ngọc lại mắc một chứng bệnh khó chữa, bước vào giai đoạn thập tử nhất sinh. Hàng trăm người trên dưới Thái Y Viện đều không thể khám ra rốt cuộc y đã mắc phải bệnh gì.

Không khí xung quanh tẩm cung im lặng như tờ, ai ai cũng cảm thấy bất an, một vị thái y trẻ tuổi khoác trên mình một chiếc áo quan màu hồng hạc từ trong đám đông bước ra, tiến đến chỗ cách Yến Diên chừng mười bước rồi quỳ xuống.

“Hoàng thượng, thần có một cách, có thể thử xem sao.”

“Nói.” Yến Diên nhìn y bằng một ánh mắt bức thiết, giọng nói trầm xuống.

Vị thái y trẻ tuổi ngẩng đầu, khẽ mỉm cười và từ từ nói:

“Dưới núi Cảnh Hoa bên ngoài thành Trường An có một đầm cổ ngàn năm, trong đầm có một Huyền Long.”

“Lấy tim rồng làm thuốc có thể trị bách bệnh.”

“Tim rồng?” Yến Diên nhíu mày, “Làm sao để lấy được?”

“Ngoài thành Trường An có không ít những đạo sĩ tu tiên, bệ hạ có thể tìm bọn họ giúp đỡ.” Thái y nói.

Yến Diên do dự trong chốc lát rồi nói: “Ngày mai trẫm đích thân đưa người đi đến đó, nhất định sẽ lấy được tim rồng trở về…” Hắn nhìn Ninh Chi Ngọc đang nằm trên giường bằng một ánh mắt kiên định, “Cứu A Ngọc của trẫm.”


Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây

Đăng trong Tiểu thuyết

Chương 0: Mở đầu


Phần mở đầu

Hàng vạn năm về trước tại Cửu Trùng Thiên, chuyện tình của Thiên Đế và tướng quân Huyền Long khiến cho chúng thần ngưỡng mộ.

Ngày hôm đó thần ma đại chiến, hai tộc giao chiến với nhau tại Thần Nam Lĩnh, hỏa nghiệp cuồn cuộn khắp nơi, bầu trời cũng nhuốm màu đỏ của máu. Tướng quân Huyền Long đem theo thiên binh thiên tướng để đánh đuổi ma tộc, cuối cùng lại khiến bản thân trọng thương. Sau khi nghe tin, Thiên Đế lập tức đến bên cạnh y, ôm y trong vòng tay của mình. Huyền Long nhìn Thiên Đế mỉm cười một cách yếu ớt: “Đừng khóc, ta đâu có hóa thành tro bụi, đợi ta tiến vào vòng luân hồi, người đến tìm ta là được.”

Thiên Đế khóc như một đứa trẻ không tìm thấy mẹ, giúp y lau đi giọt máu đang chảy ra từ bên khóe miệng: “Tứ Hải Bát Hoang rộng lớn như vậy, làm sao ta có thể tìm thấy ngươi đây… Ta không cho phép ngươi chết, ngươi chết rồi bỏ lại ta một mình, làm sao ta có thể chịu được đây.”

“A Diên ngoan, nghe lời.” Huyền Long cố gắng giơ đôi tay nhuốm đầy máu của mình để chạm vào gương mặt tuyệt sắc của Thiên Đế, muốn giúp hắn lau nước mắt, nhưng lại sợ làm bẩn gương mặt xinh đẹp của hắn, liền thu tay lại. “Người có nhìn thấy vết thương trên mặt ta không? Vết bỏng do hỏa nghiệp gây ra sẽ được khắc sâu vào linh hồn, luân hồi chuyển thế đều mang theo mình… Lần tới gặp lại, người chỉ cần nhìn qua liền có thể nhận ra ta rồi..”

Gương mặt ưu tú của Huyền Long vấy đầy máu tươi, khiến người ta không thể nhìn ra được rốt cuộc y đang bày ra vẻ mặt như thế nào. Gương mặt bên phải bị lửa đốt của y đã sưng phồng lên, đến cả mái tóc đen nhánh của y cũng giống như cỏ khô, mất đi vẻ bóng mượt ban đầu. Vết đâm trước ngực lại không ngừng rướm máu, nhuộm đỏ cả một góc chiến bào.

“Ta không muốn, ta không muốn kiếp sau, ta muốn ngươi mãi mãi bên cạnh ta…” Thiên Đế đau khổ ôm chặt lấy người con trai trong tay mình, bay thẳng đến Cửu Trùng Thiên. “Bây giờ ta đưa ngươi đi tìm tiên y, nhất định sẽ có cách…”

“Nhất định sẽ có cách mà…”

Ý thức của Huyền Long dần trở nên mơ hồ, đôi mắt màu xanh biếc của y chậm rãi khép lại, y cứ ngỡ rằng trời đã bắt đầu mưa, nhưng một lúc sau mới phát hiện, hóa ra là nước mắt của người mình yêu.

“Vô dụng thôi…”

“A Diên…vô dụng thôi…”

Thiên Đế bay rất nhanh, Huyền Long được Thiên Đế ôm trong vòng tay, y cảm thấy rất yên bình, yên bình đến mức y muốn ngủ thiếp đi.

“A Diên, người nói chuyện với ta có được không?…” Huyền Long dần dần nhắm mắt, nhẹ mỉm cười. “Người mà không để ý đến ta…ta sẽ ngủ quên mất…”

Thiên Đế gượng cười rồi nghẹn ngào nói: “Được, đợi ngươi khỏe rồi, ta mỗi ngày đều sẽ nói chuyện với ngươi, sẽ không để ngươi đi đâu cả, ta không muốn ngươi làm tướng quân nữa, ta muốn ngươi làm Thiên Hậu của ta.”

Giọng nói của Huyền Long ngày càng yếu ớt, nhưng vẫn không quên nở nụ cười: “A Diên ngốc, ta tình nguyện làm tướng quân của người.”

“Ta nguyện vì người vào sinh ra tử…bảo vệ người một đời bình an.”

Vẫn còn chưa đến được Cửu Trùng Thiên, nam nhân trong vòng tay của Thiên Đế vậy mà đã trút hơi thở cuối cùng.

“Là ta bảo vệ ngươi mới đúng…là ta bảo vệ ngươi mới đúng…” Đôi mắt màu hoa anh đào của Thiên Đế dần dần mất đi cảm xúc, gương mặt đờ ra nhìn nam nhân trong tay mình rồi lẩm bẩm: “A Bạc… A Bạc, ngươi nhìn ta đi.”

“Ngươi đừng ngủ… ta cầu xin ngươi, đừng ngủ, ngươi nhìn ta đi…có được không…?”

“A Bạc…”

“Không phải ngươi nói muốn đi Bát Hoang ngắm biển sao? Bây giờ ngươi mở mắt ra, ta sẽ đưa ngươi đi, có được không…?”

Đương nhiên là vẫn không có ai đáp lại lời của hắn.

Thiên Đế cảm thấy Huyền Long đang đùa với mình, làm sao y có thể chết được chứ, y không thể chết được…chắc chắn không phải là sự thật.

“Hàn Bạc, nếu như ngươi không tỉnh lại, ta sẽ cưới người khác làm Thiên Hậu, sẽ không cần ngươi nữa.” Vẻ mặt Thiên Đế trở nên nghiêm túc, dường như muốn dọa Huyền Long.

Nhưng nam nhân trong vòng tay của hắn vẫn không có chút phản ứng nào.

Thiên Đế vậy mà lại sợ rồi, càng lo lắng y hiểu lầm hắn, liền ghé vào tai y hôn nhẹ: “Vừa nãy ta gạt ngươi đó… Ta sẽ không cưới người khác đâu, ta chỉ cần ngươi…”

“A Bạc, ngươi chờ ta…ta sẽ không để ngươi chờ quá lâu đâu.”

“Đợi ta tìm được ngươi rồi, ta sẽ đưa ngươi đi Bát Hoang ngắm biển, làm tất cả những gì ngươi thích.”

“Có được không…?”

Ba ngày sau, Thiên Đế thoái vị, gạch tên khỏi thần tịch*, bước vào luân hồi, nguyện nếm trải những đau khổ của nhân gian.

Thiên Đế mất cả vạn năm, cuối cùng mới có được cơ hội gặp lại Huyền Long tại trần thế, thế nhưng hắn lại yêu nhầm người, tự tay đẩy A Bạc của mình xuống địa ngục.

*Thần tịch: Thần Tịch là Sổ Bộ ghi chép thông tin như là tên gọi, pháp danh, pháp hiệu, phẩm vị, nơi cư ngụ, lãnh vực hoạt động, thệ nguyện thiện hành, lịch sử công nghiệp… của các vị Chánh Thần thuộc ba cấp Thần Phẩm, được tất thảy Tam Giới nhìn nhận dựa trên công nghiệp, đạo hạnh của một chân hồn chiếu y Luật Thiên Điều, Bác Ái Công Bình, Nhân Quả tuần hoàn của vũ trụ.


Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây

Mục lụcChương sau