






























Máu tươi nhuộm đỏ cả những bậc thềm làm bằng ngọc, trước điện Đăng Tiêu, vô số tu sĩ đang cầm đao kiếm trên tay nhắm đến một mình Cố Lăng Tiêu.
Dẫn đầu đám tu sĩ này là người của phái Thiên Hiệp, nhân lúc trời tối đã phá vỡ kết giới dưới chân núi. Trong lúc lên núi tàn sát tất cả đám tay sai của tên tham vọng trở thành Thiên Tôn này khiến cho bọn họ có thể lên núi một cách thuận lợi hơn, bên ngoài điện chất đầy thi thể của những yêu ma quỷ quái, Cố Lăng Tiêu bây giờ chỉ có một mình đối mặt với bọn chúng.
Thấy thế, trưởng môn phái Thiên Hiệp vô cùng đắc ý, nếu như có thể tiêu diệt tên Thiên Tôn ngông cuồng này, hắn nhất định sẽ lập được đại công, trở thành minh chủ của hàng trăm môn phái lớn nhỏ.
Phía trên thềm là một nam nhân có thân hình cao lớn, khoác lên mình một bộ y phục đen, tay áo rũ ra để lộ những ngón tay trắng trẻo thon dài. Hắn khép hàng mi mỏng của mình, mỉm cười thờ ơ: “Muốn giết ta?”. Giọng nói lạnh lùng có chút trầm khàn, kèm theo một thái độ châm biếm: “Một đám phế vật, không nhìn ra sao, những gì các ngươi giết trên đường đến đây chỉ là đám tiểu quỷ cỏn con mà thôi.”
Mùi máu tanh khắp nơi đột nhiên dịu xuống, chỉ thấy những thi thể nằm ngổn ngang trên mặt đất bây giờ đã biến thành gỗ nát và xuất hiện thêm những tấm giấy vàng, những vũng máu ngưng tụ thành một đóa hoa lăng tiêu.
Không biết rốt cuộc là tên tu sĩ nào đã hô lên một tiếng “Không ổn” khiến cho đám người đó hoảng loạn mà lùi về phía sau.
Hóa ra bọn chúng hao tâm tổn sức muốn trừ khử hắn, nhưng Cố Lăng Tiêu lại không đặt vào mắt, tùy ý triệu hồi thêm một đám thây ma nữa.
“Cố Lăng Tiêu!”, Một tên đạo sĩ đứng phía trước mắng, “Đừng có giở những thủ đoạn tà môn ngoại đạo của ngươi, hàng trăm môn phái tập hợp lại đây chính là để giết chết tên tà môn ngoại đạo nhà ngươi. Hôm nay nhất định sẽ là ngày chết của ngươi!”
Cố Lăng Tiêu nhíu mắt nhìn hắn một lúc rồi nhớ ra người này tên là Hoắc Liễu, trước đây từng có lần đến điện Đăng Tiêu để lấy lòng hắn, cầu xin hắn làm trưởng môn của phái Thiên Hiệp.
Ha! Cái gì mà danh môn chính phái, đều là khẩu thị tâm phi.
Hoắc Liễu bị ánh mắt của Cố Lăng Tiêu dọa đến run sợ, nhưng vì lấy lại khí thế mà ngông mặt lên nói: “Trời cao có mắt, ngươi nhất định sẽ bị trời cao khiển trách, chết không toàn thây!”
Những người khác cảm thấy nhận được khích lệ, liền hùng hồn mà lên tiếng: “Đúng, lưới trời lồng lộng…”
“Ngươi còn khi sư diệt tổ*, giam cầm Vân Thanh tiên trưởng!”
*Khi sư diệt tổ: bắt nạt sư tôn, diệt cả dòng tộc
“Tên ma đầu nhà ngươi, đúng là uổng công sống trên đời!”
Từng tội ác tày trời đổ lên đầu hắn, Cố Lăng Tiêu khoanh tay không nói một lời, chỉ đến khi nghe được bốn chữ “Vân Thanh tiên trưởng”, thần trí mới bắt đầu dao động.
Hắn cảm thấy bên ngoài ồn ào như vậy, chắc hẳn là sư tôn sẽ không nghỉ ngơi được rồi.
“Suỵt, nếu còn nói nữa ta sẽ cắt lưỡi từng người các ngươi.”
Hắn vừa dứt lời, những tên đó đều thuận theo ý hắn mà im lặng, chỉ có một tên vẫn còn tuôn ra những lời căm phẫn: “Ta thấy Trì Ninh cũng là một tên đê tiện, sao có thể cùng đồ đệ…”
Giọng nói đột nhiên tắt hẳn.
Cố Lăng Tiêu vung tay một cái liền giết chết tên lâu la bên cạnh hắn như giết một con kiến.
Hàng trăm phái tiên môn cũng bị dọa cho khiếp sợ, không dám làm gì xằng bậy.
Có điều chỉ nửa tháng không gặp mà thân thủ của Cố Lăng Tiêu lại tăng thêm một bậc, có thể dễ dàng giết chết tên tu sĩ cuối cùng của phái Kim Đan như vậy. Cho dù là Giải Cửu Trạch, phong chủ đời trước của tộc Ngọc Phong tại thế, khi đối diện với tên ma đầu này có lẽ cũng chỉ nắm được không quá ba phần thắng.
Cố Lăng Tiêu híp mắt nhìn tên tu sĩ có suy nghĩ ngu ngốc kia cảm thấy hắn thật vô vị và tẻ nhạt.
“Cả giới Tinh Trầm này đều là của ta, các người muốn giống như những con ong con kiến bỏ chạy để giữ mạng, hay là muốn sát cánh bên nhau nói mấy lời chính đạo đó thì chi bằng hôm nay chúng ta liền giải quyết triệt để đi,” Một đám sương mù màu đen bừng cháy trong lòng bàn tay của Cố Lăng Tiêu, “Các ngươi ai có thể giết ta thì lên đi.”
Đám tu sĩ đứng dưới thềm đều im lặng, phía sau lưng Hoắc Liễu đẫm mồ hôi lạnh. Vừa nãy hắn dám đứng ra đối mặt là bởi vì nghe nói Cố Lăng Tiêu tu luyện đến mức tẩu hỏa nhập ma, nên gần đây đều trốn trong điện Đăng Tiên để dưỡng thương.
Nhưng bây giờ nhìn hắn không có chút gì gọi là tẩu hỏa nhập ma, ngược lại còn lớn mạnh đến mức không có ai xứng đáng làm đối thủ của hắn.
“Bày trận!” Hoắc Liễu kiên định ra lệnh.
Ba mươi sáu tên kiếm tiên mặc áo màu trắng bay vút lên không trung, tạo thành một màu xanh nhạt, đó chính là Băng Luân trận pháp.
Cái gọi là Băng Luân trận pháp này chính là bí thuật gia truyền của tộc Ngọc Phong, từ trước đến nay không bao giờ truyền thụ cho người ngoài. Bí thuật này có thể điều khiển nước và băng để hợp nhất ba mươi sáu thanh kiếm thành một và đâm thẳng vào kẻ thù.
Đồng tử của Cố Lăng Tiêu dần dần biến thành màu đỏ, hắn vừa ngẩng cao đầu đã dùng nội lực quấy động không khí xung quanh, gió nổi lên mây kéo đến, cát bụi cuồn cuộn khắp nơi.
“Không ổn, hắn lại phát điên rồi!” Các trưởng lão của môn phái Vạn Cổ lùi ra sau vài bước, vẫn còn chưa trực tiếp đối đầu mà đã bắt đầu lo sợ.
Trạng thái bình thường của Cố Lăng Tiêu tuy rất mạnh nhưng nếu như tâm trạng hắn vui thì có thể xem xét về việc tha cho kẻ địch một mạng.
Nhưng khi đồng tử hắn biến thành màu đỏ thì chắc chắn sẽ cực kỳ tàn bạo, hắn nhất định sẽ tàn sát tất cả khiến cho thi thể chất thành núi, máu chảy thành sông, không kẻ nào còn sống sót.
Trời đất rung chuyển, cuồng phong nổi lên mạnh mẽ như thể muốn cuốn theo tất cả đám môn phái kia ném vào không trung. Gió rít lên từng đợt, những hòn đá bay khắp nơi, va vào nhau phát ra tiếng động hòa vào tiếng gió thổi.
Đám thây ma bò lên từ dưới mặt đất, tàn sát tất cả dưới sự điều khiển của Cố Lăng Tiêu. Con rối thây ma chém không hết, giết cũng không được. Một khi chém đứt đầu con rối thì không lâu sau nó lại được nối liền và không ngừng tấn công.
Đứng trên cao có thể nhìn thấy rõ.
Người của Hoắc Liễu càng ngày càng ít, hắn vừa chống đỡ vừa tấn công, nhưng cả người trọng thương, chỉ có thể đối lưng với những đạo hữu còn sống sót đứng vây thành một vòng tròn nhỏ, miễn cường chống lại sự tấn công của những đám thây ma kia.
Nếu cứ tiếp tục như vậy…bọn họ toàn bộ sẽ chết…
Cố Lăng Tiêu thờ ơ nhìn trận chiến đó mà cảm thấy có chút vô vị. Hắn nhấc bàn tay phải thon dài đẹp đẽ kia lên, chỉ cần hắn động đậy ngón trỏ một chút thôi sẽ khiến đám tu sĩ kia chết không toàn thây.
Nhưng chưa kịp làm điều đó, hắn đã bị một tấm vải gấm màu trắng tinh chặn lại.
Một cảm giác lành lạnh khiến cho tâm trạng của Cố Lăng Tiêu gợn sóng.
“Tại sao người ra đây?”
Trì Ninh nhanh trí dùng vải quấn lấy cổ tay của Cố Lăng Tiêu rồi vội vã bước đến bên cạnh hắn: “Lăng Tiêu, đừng để bị tâm ma khống chế.”
“Nhìn ta.” Trì Ninh nắm lấy tay của Cố Lăng Tiêu, từ từ truyền linh lực của mình sang cho hắn. Nội lực ôn hòa và thuần khiết của y không ngừng khai thông nội lực đang hỗn loạn của Cố Lăng Tiêu.
Đồng tử màu đỏ của hắn dần dần biến mất.
Cố Lăng Tiêu nhìn đôi mắt có màu ngọc lưu ly nhàn nhạt mà hắn yêu thích, rồi lại nghe thấy giọng nói của Trì Ninh: “Đầu còn đau không?”
Cố Lăng Tiêu nhất thời mất tập trung.
Trong trái tim của Trì Ninh, thiên hạ bá tánh vẫn luôn là quan trọng nhất, sau đó mới đến lượt Cố Lăng Tiêu hắn.
Bây giờ Trì Ninh lại hỏi hắn:
Có đau không?
“Hết đau rồi,” Trong lòng bàn tay của Cố Lăng Tiêu hiện ra một đóa hoa lăng tiêu, hắn nói, “Tặng cho người.”
Màn đêm ngày càng tối, mùi máu tanh bốc lên nồng nặc, vậy mà hắn lại tặng cho Trì Ninh một đóa hoa đang nở rộ.
Ánh mắt của Trì Ninh như muốn mỉm cười, vươn bàn tay phải cầm lấy đóa hoa đó, tay trái xòe ra, chỉ thấy Đạp Hồng Kiếm trong vòng tay của Trì Ninh biến hóa khôn lường, lưỡi kiếm mỏng manh kia lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.
Nội lực đan điền của Hoắc Liễu đã kiệt quệ khiến hắn thổ huyết ngay tại chỗ. Hắn cứ ngỡ rằng hôm nay có lẽ sẽ phải chết tại đây, nhưng lại vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện ra đám thây ma xung quanh đã rút lui từ lâu rồi.
Rừng núi quanh co.
Hắn ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Trì Ninh và Cố Lăng Tiêu đang đứng bên cạnh nhau.
“Ta khinh! Đồ hạ tiện,” Một vị nữ tu bên cạnh Hoắc Liễu mắng Trì Ninh, “Nuôi dưỡng ra một tên đồ đệ người không ra người, ma không ra ma, còn dung túng cho hắn tàn sát tộc Ngọc Phong, ta thật ngu ngốc khi trước đây còn gọi ngươi một tiếng “sư thúc”, bây giờ nghĩ lại quả thật quá ghê tởm. Sao nào, làm tình nhân của Cố Lăng Tiêu có phải vui sướng lắm không?”
“Không bằng ngươi một đao chém chết ta, để cho ta đỡ bẩn mắt, không cần phải nhìn thấy hai tên bẩn thỉu các ngươi!”
Trì Ninh nghe những lời chửi mắng ác độc đó thốt ra từ sư điệt* ngày trước của y, khiến trái tim y trở nên đau nhói, nhưng rồi y lập tức đứng chắn trước người của Cố Lăng Tiêu: “Ta, Trì Ninh, tình nguyện gạch tên khỏi tộc Ngọc Phong, từ nay về sau không còn là Vân Thanh tiên trưởng nữa. Các vị cũng không cần phải phí lời vì ta.”
*Sư điệt: Con của sư huynh, sư đệ , sư tỷ , sư muội
“Nếu như muốn lấy mạng của Cố Lăng Tiêu thì phải bước qua xác của Trì mỗ trước.”
Những khớp ngón tay như ngọc của y cầm lấy Đạp Hồng Kiếm, đôi mắt phượng liếc qua một lượt đám người đó, y quả nhiên vẫn luôn là Vân Thanh của năm đó, một Vân Thanh nổi danh khắp Cửu Châu.
Chỉ là trái tim y trải qua biết bao nhiêu sự giày vò, đem tình yêu đối đãi với chúng sinh. Nhưng giờ đây y không còn là Vân Thanh của khi đó nữa, chút tình cảm y luôn giữ lại bên mình, bây giờ liền toàn tâm toàn ý đối đãi với Cố Lăng Tiêu.
“Trì Ninh, ngươi thật sự muốn trở thành một tên phản đồ để ở bên cạnh tên ma đầu này sao?”
Thời khắc này, Trì Ninh không còn quan tâm đến thiên hạ này nữa, y chỉ một lòng muốn ở bên Cố Lăng Tiêu.
Y nợ Cố Lăng Tiêu rất nhiều, không biết phải dùng bao nhiêu thời gian mới có thể bù đắp cho hắn.
“Xin lỗi, ta có lỗi với bá tánh.”
Nhưng ta không bao giờ muốn Cố Lăng Tiêu chịu tổn thương nữa.
Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây
Lâm Thanh Yến đứng phía sau cái cột lớn, từ góc độ này cậu có thể dễ dàng nhìn thấy bóng lưng của hai người họ đang đứng cạnh nhau, xem ra xứng đôi đến không ngờ, điện thoại kề bên tai vang lên một giọng nói của một người đàn ông, là một giọng nói trầm ấm và dịu dàng, “Yến Yến?”
Con người Ôn Ngôn cũng hệt như cái tên của hắn ta vậy, điềm đạm lễ phép, lịch sự và tinh ý.
Lâm Thanh Yến từng nghĩ rằng sự dịu dàng đó của Ôn Ngôn chỉ thuộc về một mình cậu, nhưng sự thật lại hết lần này tới lần khác dội cho cậu một gáo nước lạnh, hi vọng tràn đầy trong chớp mắt bỗng tan vỡ, cậu nhận ra bản thân đã phạm một sai lầm không hề đứng đắn một chút nào.
Không phải nói là đi công tác sao? Sao lại ở cùng với An Nam Ý vậy, nếu như ở nước ngoài cũng có thể gặp được nhau, vậy thì thật sự là duyên số rồi.
Những suy nghĩ chất vấn hiện ra trong đầu cậu đến phút cuối, Lâm Thanh Yến nhếch môi cười, cố dùng một giọng điệu vừa bình tĩnh vừa thoải mái hỏi: “Anh Ngôn, anh đang làm gì vậy?”
Bàn tay đang buông thõng bên hông đột nhiên nắm chặt lại, lộ vẻ lo lắng khôn nguôi của hắn ngay lúc đó.
“Anh đang nói chuyện với khách hàng.” Ôn Ngôn dùng ánh mắt ra hiệu cho An Nam Ý đang đứng bên cạnh, sau đó dùng ánh mắt khôi hài nhìn cậu ta, có chút chột dạ mà đưa nắm tay lên miệng vờ ho một tiếng, rồi nói một cách thân thiết: “Yến Yến, chuyện của em anh có nghe qua rồi, hiện tại em thế nào rồi? Vẫn ổn chứ?”
Nói dối, đồ lừa gạt.
Nếu không bắt gặp tại trận thì Lâm Thanh Yến sẽ ngu ngốc tin tưởng hắn thêm một lần nữa, trong chuyện tình cảm, từ trước tới giờ cậu ấy luôn không được nhạy bén cho lắm, cũng chính vì vậy, cậu mới bị sự dịu dàng như máy điều hòa không khí này của Ôn Ngôn lừa suốt ba năm.
“Em không ổn, một chút cũng không ổn.” Sắc mặt của cậu trở nên tái nhợt, khóe mắt lại hiện lên những tia gân đỏ, thẳm sâu trong đôi mắt trong veo ấy như bị bao phủ lên một lớp sương mù, cậu khàn giọng nói: “Anh Ngôn, em rất nhớ anh.”
Vì vậy cậu mới lặn lội xa xôi đến nơi đây, nhưng chào đón cậu lại là cảnh tượng như thế này.
Ôn Ngôn không hề liệu trước được rằng người ở đầu dây bên kia điện thoại lại nói như vậy, Ôn Ngôn có chút ngạc nhiên, ánh mắt dịu dàng hẳn đi, “Yến Yến, anh Ngôn cũng nhớ em, đợi anh xử lý xong công việc sẽ lập tức đến tìm em…”
Đang nói chuyện, An Nam Ý luôn im lặng đứng bên cạnh bỗng nhiên nghiêng người, trầm giọng kêu lên một tiếng rồi ngã xuống đất, Ôn Ngôn thấy thế liền nhanh tay đỡ lấy eo của cậu ta rồi kéo dậy.
“Yến Yến, bên anh còn có chút công việc cần phải xử lý, nên anh không nói với em nữa.” Vừa dứt lời, Ôn Ngôn không chút do dự liền cúp điện thoại, lo lắng nhìn người đang được hắn ôm trong vòng tay, “Không sao chứ? Có bị thương không?”
“Không sao, là trẹo chân thôi.” Mặc dù miệng thì nói như vậy, nhưng An Nam Ý lại đau đến nỗi chau mày lại, cắn môi ra vẻ tội nghiệp, phiền muộn nói: “Đi trên mặt đất mà cũng ngã cho được, tôi thật vụng về.”
“Xin lỗi, anh Ngôn, tôi đã làm gián đoạn cuộc nói chuyện của anh và Yến Yến, thật sự xin lỗi.”
“Đồ ngốc, sao mà trách cậu được, tôi đưa cậu đến bệnh viện.”
……
Nhìn bóng dáng ở cạnh nhau của hai người họ, Lâm Thanh Yến buông điện thoại xuống, luống cuống chạy đi một cách vô chủ, không mặt cần biết bản thân đang đi về hướng nào, cậu chị biết mình muốn rời khỏi đó ngay lập tức. Về đến phòng, trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng ngần kia đã thấm đẫm nước mắt, khiến cho đôi mắt ấy trở nên nhòe đi.
Cậu vốn dĩ không hề nhạy bén với tình cảm, người cậu thích duy chỉ có Ôn Ngôn, cậu cẩn trọng nghiêm túc, nhiệt tình không chút ích kỉ, một lòng một dạ đối đãi với hắn ta, lại ngây thơ cho rằng có thể dùng một lòng chân thành để đổi lấy một lòng chân thành khác.
Nhưng cậu lại không nhận ra rằng, tim của một số người được làm bằng đá và vô cùng lạnh lẽo.
Trong căn phòng tĩnh lặng, cậu thanh niên với thân hình gầy gò ngồi co ro trốn vào một góc tường, mặt vùi vào đầu gối, đến khóc cũng không dám khóc thật lớn, chỉ có thể cắn chặt lấy môi, tuyệt vọng nức nở từng tiếng giống như âm thanh của một chú mèo con.
Môi dưới bị cắn đến tứa máu, nhưng cậu lại không có bất kì phản ứng nào.
Cậu trời sinh không hề biết đau đớn, đau đớn là cảm giác gì cậu đều không cảm nhận được.
Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây
*Hư dữ ủy xà: Lá mặt lá trái (ý chỉ những người hư tình giả ý, tráo trở, lật lọng khó ngờ)
Những con đường trong cung điện đều mang một sắc đỏ thẫm, Yến Diên mặc long bào ngồi trên kiệu rồng một cách đoan trang, theo sau đó là cung nữ và thái giám, tất cả đều đang hướng về phía điện Kim Loan. Yến Diên vậy mà lại nhớ đến hương vị của cơ thể Huyền Long ngay lúc này, đột nhiên giọng nói của Trần Nham vang lên từ bên cạnh hắn, y nghiêm trang hỏi:
“Hoàng thượng, vị công tử đó đã được lâm hạnh*, có cần ban cho một thân phận không?”
*Thị tẩm, sủng hạnh, lâm hạnh đều là từ ngữ dùng để chỉ việc cung tần, mỹ nữ phục vụ chuyện chăn gối cho đế vương Trung Hoa xưa.
Gương mặt của Yến Diên bỗng tối sầm lại trong chốc lát, hướng tầm mắt nhìn xuống vị thái giám tuổi tác không còn trẻ kia: “Trẫm đã hứa đời này kiếp này chỉ có một mình Ninh Chi Ngọc, sao có thể thất hứa được.”
Trần Nham vội cúi người: “Hoàng thượng thứ tội, là nô tài nhiều lời rồi.”
Yến Diên hừ một tiếng rồi lại quay đầu nhìn về phía trước.
Hắn và Huyền Long vốn không cùng một thế giới, nếu không phải vì Ninh Chi Ngọc thì có lẽ cả đời này hắn cũng sẽ không bao giờ gặp Huyền Long, sao hắn có thể ban thân phận cho Huyền Long được cơ chứ.
Đợi đến ngày Ninh Chi Ngọc khỏe lại, cũng là ngày hắn cắt đứt mọi quan hệ với Huyền Long.
“Ngươi cẩn trọng lời nói cho trẫm, sau khi A Ngọc tỉnh lại nếu như nghe thấy điều gì không nên nghe, thì cẩn thận cái đầu của ngươi.”
Trần Nham đưa tay lau đi mồ hôi trên trán, thưa: “Vâng, nô tài nhất định sẽ bắt các thái giám và cung nữ giữ miệng thật tốt, sẽ không để lộ bất cứ điều gì.”
Lúc này Yến Diên mới thật sự hài lòng, trong đầu vẫn không thể nào quên đi dáng vẻ của Huyền Long khi nằm dưới thân hắn.
Lúc ở bên nhau khiến hắn nhớ mãi không quên thì thôi đi, đến lúc chia xa rồi vẫn vẩn vơ trong tâm trí hắn, hắn thật sự trúng tà rồi. Yến Diên tự ép buộc bản thân nhớ đến việc triều chính, nhớ đến Ninh Chi Ngọc, quyết không nhớ đến một Huyền Long luôn mang vẻ mặt lạnh lùng nhưng nội tâm lại đơn thuần đến mức có thể dùng hai từ “ngu ngốc” để hình dung kia nữa.
…
Yêu quái tu hành vạn năm nếu như có thể tu hành chính đạo, thì con đường đắc đạo thành tiên không còn xa nữa. Những người như vậy thật ra không cần ngủ, lúc tập trung tinh thần để tu luyện cũng có thể xem như nghỉ ngơi rồi. Nhưng thiên kiếp của Huyền Long ngày càng đến gần, những thói quen thường ngày của y lại càng giống với con người hơn.
Sau khi Yến Diên rời đi không lâu, y lại ngủ thiếp đi, giống như một tên lười biếng mê ngủ vậy.
Gần đến trưa, ánh mặt trời không biết đã trốn đi nơi nào, mây đen che kín nửa bầu trời, sấm chớp ầm ầm, giông tố nổi lên khắp nơi, khiến cho người khác đều cảm thấy có điều chẳng lành sắp đến.
Huyền Long giật mình tỉnh dậy, y nhớ đến việc mình đã hứa với Yến Diên, sẽ cho hắn vảy rồng, nên cắn răng chịu đựng những cơn đau nhức bủa vây, cố gắng rời khỏi giường.
Vết máu giữa hai chân y sớm đã khô rồi, nó khiến y đau đến mức không nói nên lời. Mỗi bước chân của Huyền Long cứ như có ai đó đang dùng dao đâm vào người y vậy. Yến Diên không ở đây, y cũng không cần giả vờ nữa. Những giọt mồ hôi lăn dài trên đôi má Huyền Long, y chậm rãi lê từng bước đến bồn tắm đã được cung nữ chuẩn bị từ trước.
Sau khi tắm rửa một cách qua loa, y hóa phép ra một con dao màu đen trên tay mình.
Con dao màu đen đó cắt sắt như cắt bùn, cực kỳ thuận lợi cho việc róc vảy. Nhưng vì y quá đau đớn, nên phải róc từng chút một. Y liên tục róc mười lăm miếng vảy của mình, lúc này bàn tay y bắt đầu run lên, máu từ trên ngực chảy ra như suối khiến cho nước trong bồn tắm biến thành một màu đỏ thẫm.
Lúc Yến Diên rời khỏi, Huyền Long đang ngủ. Đến lúc Yến Diên trở về rồi, Huyền Long vẫn chưa tỉnh lại. Hắn ngồi bên mép giường, đưa tay lay người Huyền Long:
“A Bạc, tỉnh lại đi.”
Sắc mặt của Huyền Long trắng bệch, hai hàng chân mày khẽ nhíu lại, Yến Diên phải gọi một lúc lâu y mới từ từ mở mắt ra nhìn hắn. Y yếu ớt nói:
“Ngươi về rồi.”
“Sao ngươi vẫn còn ngủ?” Yến Diên có chút khó chịu nói, “Ta đã gọi ngươi rất lâu rồi.”
Huyền Long gắng gượng ngồi dậy, từ trên đầu nằm lấy ra một chiếc hộp gỗ đã được sơn màu đen đưa cho Yến Diên.
Yến Diên hoài nghi nói: “Đây là cái gì?”
“Vảy rồng.” Vẻ mặt Huyền Long không có bất kỳ cảm xúc nào.
Yến Diên vui mừng hẳn lên, không kiềm được mà mở ra xem. Bên trong là ba mươi miếng vảy rồng đã được rửa sạch sẽ, tỏa ra mùi hương lành lạnh quen thuộc.
“A Bạc, ngươi thật tốt.” Yến Diên ngẩng đầu cười.
Huyền Long không quen được người khác khen như vậy, gương mặt lạnh lùng của y dần dần ửng hồng lên, y nhắm mắt lại không nói một lời nào, chỉ ngồi im nghe Yến Diên nói.
“Ta có chuyện gấp không thể cùng ngươi ăn trưa được, buổi tối ta lại đến tìm ngươi.”
“A Bạc, ngươi không giận ta chứ…?”
Huyền Long ngạc nhiên, rồi nhẹ lắc đầu.
Yến Diên rất vui mừng, liền nhướn người hôn lấy y, nói mấy câu qua loa rồi vội vã cầm vảy rồng đi mất.
Nếu như đã lấy được vảy rồng, hắn làm gì có tâm trạng ở đây cùng dùng cơm với y cơ chứ.
*Lưu ý của tác giả cũng như nhóm dịch: Không được quá khích chửi rủa nhân vật trong truyện bằng những câu từ khó nghe. Mọi bình luận quá khích đều sẽ không được duyệt.
Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây

Author: Kuraka Sui
Nhóm scan: Cat Paws Scans
Nhà dịch: Tiếu Liễu Đào Mai Team
Giới thiệu: Một chàng trai trẻ đang mắc bệnh nan y, vì vậy quãng thời gian còn lại của cậu rất ít ỏi. Cậu đã yêu đơn phương một vị bác sĩ và mong muốn được trở thành người tình, có được mối quan hệ thể xác với người ấy.
Nhưng buồn thay, vị bác sĩ ấy lại đối xử lạnh lùng với cậu.
“Em sẽ được sống trong giấc mộng hạnh phúc này, mãi mãi…”
Mục lục




























































Cả hai người họ vẫn luôn bên cạnh chăm sóc lẫn nhau, lúc này những con linh cẩu đói xuất hiện, bao vây cả hai người.
Cố Lăng Tiêu bế Trì Ninh lên giường, những ngón tay dài túm lấy gáy của mấy con thú săn kia rồi liếc mắt nhìn một cách tàn ác: “Những tên ngu ngốc lúc nào cũng tự khoác lác là danh môn chính phái kia lại đến rồi.” Nam nhân ấy nhíu mày, để lộ ra vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị: “Vừa hay những tên tiểu quỷ dưới lòng đất cũng đang rất đói, vậy thì để bọn chúng đi thưởng thức bữa trưa thôi.”
Trì Ninh mặc một bộ đồ màu hồng nhạt dịu nhẹ, miếng vải trắng vương trên khuỷu tay: “Ngươi đã từng nói sẽ quay đầu…”
“Quay đầu?” Cố Lăng Tiêu cảm giác như mình đang nghe chuyện cười, “Sư tôn tốt của ta, có phải người bị nhốt trong điện Đăng Tiêu này quá lâu nên hồ đồ rồi? Nếu như ta quay đầu, đám người ngoài điện kia chắc chắn sẽ đến lột da róc xương ta để trút giận.”
“Trước đây ta tùy hứng đồng ý với người đều bởi vì tối hôm đó ở trên giường của ta, biểu hiện của người rất ngoan ngoãn.”
“Nếu như ta quay đầu, thì còn ai phía sau ta chứ?”
Cố Lăng Tiêu, bất cứ ai nghe được cái tên này đều biết hắn là một tên ngông cuồng, tham vọng trở thành thiên tôn. Có thể điều khiển những xác chết thành con rối để làm việc cho mình, từ đó về sau, xương cốt ở khắp giang sơn tứ hải đều chịu sự điều khiển của hắn, trở thành một lá chắn vững chắc của hắn.
Lưu truyền rằng Cố Lăng Tiêu đã từng bái Vân Thanh trưởng môn của tộc Ngọc Phong làm sư phụ nhưng lại luôn mang một nỗi hận sâu sắc đối với Vân Thanh tiên nhân. Ngày hôm đó sau khi nắm được quyền lực trong tay, Cố Lăng Tiêu san bằng cả tộc Ngọc Phong, tàn sát tất cả đồ đệ của môn phái, bắt cóc sư tôn ngay lúc đó, giam cầm y trên chính chiếc giường của mình, đêm nào cũng chìm đắm trong hoan lạc.
Cố Lăng Tiêu ôm lấy eo của Trì Ninh, khiến cho một mỹ nhân thanh cao thoát tục như y nằm gọn trong vòng tay của mình.
Trì Ninh bị hắn ức hiếp mạnh tay đến nỗi nhịn không được khẽ rên lên một tiếng, âm thanh mềm mại du dương, giống như một đóa hoa quỳnh nở rộ vào đêm xuân.
Cố Lăng Tiêu thích ngắm nhìn sư tôn khi y bị hắn làm đến cực khoái, hắn chỉ cần tăng thêm một chút lực, liền có thể nhìn thấy dáng vẻ cắn môi cam chịu của y, không dám thốt ra bất cứ âm thanh nào.
“Ta thật muốn moi nơi này ra xem trái tim của người có phải làm bằng đá hay không. Đã trở thành tù nhân của ta rồi, mà vẫn mang một dáng vẻ lạnh lùng như sương tuyết này, rốt cuộc là cho ai xem?!” Cố Lăng Tiêu đặt tay lên ngực của Trì Ninh, khẽ vuốt ve, “Sư tôn đã từng thấy trái tim ta rồi nhỉ, là ta tự tay mổ ra, máu cứ như vậy mà chảy xuống cổ tay người, khiến cho cả cơ thể đều nhuốm màu đỏ tươi.”
Trái tim của Trì Ninh như bị ai đó siết lấy, y lo sợ nói: “Đừng, đừng nói nữa…cầu xin ngươi.”
“Tại sao lại không nói? Có một số chuyện ta không nhớ rõ, vẫn cần nhờ vào sư tôn kể cho ta nghe. Đồ đệ của người năm đó bao nhiêu tuổi? Khi bị moi tim có đau hay không?”
“Xin lỗi…”
“Người học được cách nói lời xin lỗi rồi, quả là hiếm lạ.” Cố Lăng Tiêu lạnh lùng châm biếm.
Nam nhân trong vòng tay hắn không nói lời nào, Cố Lăng Tiêu đưa tay nắm lấy cằm y, khiến y ngước mắt lên nhìn mình, hắn nhìn những sợi tóc vương lên má y, cả những hàng nước mắt từ từ lăn xuống từ trong hốc mắt đỏ ửng.
Vậy mà lại khóc rồi.
Cố Lăng Tiêu khi ở trên giường thích tìm mọi cách để khiến cho Trì Ninh khóc, nhưng Trì Ninh cứng rắn đến nỗi cho dù có cắn môi đến chảy máu cũng không hề phát ra bất cứ âm thanh nào.
Nhưng hôm nay lại vì những chuyện xưa cũ mà khóc một cách đau đớn đến vậy, khiến cho Cố Lăng Tiêu không hề thoải mái chút nào.
“Bây giờ dừng tay vẫn còn kịp, tội trạng tày trời của ngươi ta sẽ cùng ngươi gánh lấy, ta giúp ngươi lấy lại tiên cốt, từ từ tu…”
“Đủ rồi!”
Cố Lăng Tiêu hét lớn, ngắt ngang câu nói của Trì Ninh.
Thật đáng cười, người này tự tay hủy đi tiên cốt của hắn, hủy luôn toàn bộ tu vi của hắn, bây giờ lại muốn khuyên hắn chuộc tội?
Đó là điều không thể.
Sau khi Cố Lăng Tiêu phát tiết xong, hắn không thèm quan tâm đến nam nhân trên giường còn sống hay đã chết, lập tức đứng lên rồi buộc lại thắt lưng một cách ung dung. Cơ thể hắn cực kỳ đẹp, những đoạn cơ bắp hiện ra một vẻ cường tráng và sức mạnh cuồn cuộn.
“Ta ra ngoài giải quyết đám phế vật kia. Sư tôn ngoan ngoãn ở đây chờ ta trở về.”
Trì Ninh mệt đến mức hoa mắt ù tai, chỉ mơ hồ đáp lại một tiếng, mái tóc dài của y vương xuống chiếc chăn gấm. Thân hình gầy gò đó cũng chỉ khiến cho chiếc chăn gấm cộm lên một chút.
Y gầy quá rồi, giống như một chú mèo nhỏ đáng thương vậy.
Cố Lăng Tiêu không hề có cảm giác muốn ăn gì, nhưng trước khi đi vẫn nói: “Tối nay sẽ làm ít món mà người thích ăn, miễn là đừng chết trong điện Đăng Tiên.”
Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây
Trần Đường ôm một bó hoa hồng, những ngón tay lạnh đến tê dại. Cậu đã đứng ở đây gần một giờ đồng hồ rồi, người lạ đứng vây xem ngày càng nhiều, nhưng người cậu chờ mãi vẫn chưa xuất hiện.
Trên tầng năm của viện Khoa học – Kỹ thuật Tinh Không, Chu Ngọc Nghiêu đang đứng trước cửa sổ với vẻ mặt vô cảm. Đột nhiên, hắn nhìn thấy một nam nhân cầm hoa bên dưới lầu ngẩng đầu lên vẫy vẫy tay với hắn ta. Nhìn thấy cậu, khóe miệng Chu Ngọc Nghiêu giật giật, tận một lúc sau mới cười một cái.
Tiểu cẩu này đã theo đuổi hắn được hai năm, tỏ tình sáu lần, hôm nay lại là sinh nhật hắn, đoán chừng sẽ có màn tỏ tình lần thứ bảy.
Theo ký ức của hắn, Trần Đường này hình như chẳng bao giờ nghiêm túc trong chuyện tình cảm cả. Chắc là do nhà cậu cũng thuộc dạng có tiền, thay người yêu như thay áo, từ hoa khôi lớp đến hoa khôi trường rồi đến cả hoa khôi trường bên, người nào cậu ta cũng đều đã thử qua.
Đến khi lên cao trung, Trần Đường không khi nào ngừng đối đầu với hắn.
Rõ ràng là hai người không hợp nhau, vậy tại sao cậu ta vẫn có thể động tâm với hắn được?
Chu Ngọc Nghiêu nhìn cậu như nhìn một nai con ngốc nghếch đang đứng dưới lầu, cầm lấy áo khoác trên ghế rồi mặc vào. Sau đó bàn giao hết công việc cho trợ lý rồi nhếch mép cười đi xuống lầu.
Trần Đường đứng dựa vào xe cười như trúng số. Vừa nhìn thấy Chu Ngọc Nghiêu xuất hiện ở cửa công ty, liền đứng thẳng người, hai tay siết chặt bó hoa.
Đám đông ồn ào vây quanh hai người tỏ vẻ hiếu kỳ, gương mặt Trần Đường đột nhiên nghiêm lại, không để ý tới bó hoa đang ôm trong tay, nhanh chóng mở cửa xe để Chu Ngọc Nghiêu ngồi vào.
Cậu nhất thời lại quên mất rằng Chu Ngọc Nghiêu ghét nhất là ồn ào.
Trần Đường vừa lên xe đã đặt bó hoa vào tay Chu Ngọc Nghiêu: “Nghiêu Nghiêu, sinh nhật vui vẻ.”
Chu Ngọc Nghiêu nhướng mắt liếc Trần Đường một cái, tiện tay ném bó hoa ra ghế ngồi đằng sau: “Làm sao? Lần này không tặng bản thân ư?”
Trần Đường nhìn Chu Ngọc Nghiêu một cách khó hiểu, không biết hắn đang nói đến việc gì.
Lẽ nào là đồng ý rồi sao?
Ông trời đúng là không phụ lòng người mà.
Trần Đường cảm giác như có thể nghe thấy tiếng tim mình đang đập, cậu nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Chu Ngọc Nghiêu, hít một hơi như để tiếp thêm dũng khí, ngập ngừng hỏi: “Nghiêu Nghiêu…đồng ý ở bên tôi nhé?”
Khóe miệng Chu Ngọc Nghiêu khẽ cong lên, nghiêng đầu định nói với cậu điều gì, nhưng lời còn chưa kịp thốt ra thì thân xe rung lên, cả người hắn đổ về phía trước đập vào bảng điều khiển. Nếu không có đai an toàn, sợ là mặt đã va vào kính rồi.
Trần Đường hốt hoảng, đầu đập vào vô lăng. Chết tiệt, ai lại dám đi ngược chiều chứ, muốn gây ra tai nạn hay sao? Vậy mà xe phía sau cũng chẳng thèm dừng lại.
Cậu đảo mắt nhìn xung quanh, nghiến răng ôm Chu Ngọc Nghiêu vào trong lòng: “Nghiêu Nghiêu, đừng sợ…”
Một tiếng vang thật lớn, đau đớn lan ra khắp cơ thể, ý thức cùng lúc đó cũng dần mất đi.
…….
Trần Đường nằm mơ thấy Chu Ngọc Nghiêu toàn thân đầy máu đang đưa cậu vào bệnh viện. Nam nhân lúc nào cũng lạnh lùng vô cảm đó giờ đây khóe mắt lại đỏ hoe, suy sụp ngồi một góc ở phòng giải phẫu, giương đôi mắt tuyệt vọng nhìn bác sĩ và hộ tá ra ra vào vào, nhìn đến nỗi có thể tưởng tượng như thân thể cũng sắp trở thành mấy cái dụng cụ phẫu thuật luôn rồi.
Cậu bây giờ rất muốn đến ôm lấy Chu Ngọc Nghiêu, nhưng mà thân thể lại chẳng cử động được.
Choáng váng, vô lực, tầm mắt cậu trở nên mờ ảo.
Trần Đường nhìn bác sĩ từ phòng phẫu thuật đi ra, nói…nói rằng bản thân đã cố gắng hết sức.
Chu Ngọc Nghiêu…
Nghiêu Nghiêu…
“Trần Đường! Trần Đường! Con mẹ nó, cậu bị điên à!” Giọng nói này có chút quen thuộc a.
“Chết tiệt! Hội học sinh đến rồi, mau buông ra!” Giọng nói kia có chút nóng nảy.
Trần Đường mơ mơ màng màng tỉnh lại, cậu cảm thấy trên mặt rất nóng rát, trước mắt cậu là vẻ mặt chán ghét của Lâm Ngữ Hoa.
Lâm Hoa Ngữ vẫn chưa phát hiện Trần Đường đã mở mắt, đưa tay tát cậu một cái: “Trần Đường! Đừng có mà nổi điên!”
Tốt lắm!
Dám tát ông à!
Trần Đường bị đánh đến thần trí mơ hồ, nửa tỉnh nửa mê không biết phản ứng như thể nào. Chết tiệt! Cậu đã không còn gặp lại Lâm Hoa Ngữ ngay sau khi tốt nghiệp đại học, người này sao lại ở đây đánh cậu???
“Bạn học à, hai người đã vi phạm nội quy rồi, tên là gì vậy?” Chu Ngọc Nghiêu sắc mặt không đổi nhìn hai người đang ôm nhau trước mặt.
Nghe được âm thanh quen thuộc, Trần Đường ngẩng đầu một cái, hai mắt đỏ hoe, nhào tới ôm lấy Chu Ngọc Nghiêu, vẫn chưa thỏa mãn, cậu tủi thân nói: “Nghiêu Nghiêu.”
Trong một khoảnh khắc, xung quanh bỗng nhiên trở nên im lặng như tờ.
Ngay sau đó, Lâm Ngữ Hoa ngã rầm xuống đất, mấy người bạn thân thiết với Trần Đường trong lớp lộ ra vẻ mặt sợ hãi, sửng sốt, thậm chí còn tự nhủ trong lòng rằng mình còn chưa kịp thắp hương cho Trần Đường.
“Mẹ nó!”
“Là lão tử mù rồi!”
Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây
Thẩm Nghiên là một tên học tra.
Một tên học tra có ngoại hình rất đẹp trai.
Một tên học tra đẹp trai nhưng chưa từng yêu đương.
Là một tên học tra, phẩm chất nghề nghiệp của Thẩm Nghiên khá cao, từ nhỏ đến lớn luôn tự gò ép bản thân với những tiêu chuẩn cao và yêu cầu khắt khe do chính mình đặt ra. Những kĩ năng truyền thống của học tra như trốn học, đánh nhau, nói chuyện trong lớp học, ngủ gật, truyền giấy trong lớp, không chép bài. Những việc này cậu đã sớm thành thạo và hiểu rõ.
Ngoài ra, để trở thành một học tra chính hiệu trong thời đại mới, Thẩm Nghiên còn giành thời gian để nhuộm tóc ở học kỳ trước.
Vâng, màu xanh.
Mặc dù ngay hôm sau, quả đầu màu xanh của Thẩm Nghiên đã bị lôi đến tiệm tóc để nhuộm lại , nhưng sự cống hiến vì nghề nghiệp này rất đáng cảm động. Không quá khoa trương khi nói rằng Thẩm Nghiên được mô tả giống như một người tận tâm với công việc, một người tiên phong chuẩn mực trong số những tên học tra.
Nhưng cho dù tận tâm với công việc như Thẩm Nghiên đi chăng nữa, thì cũng có một số chuyện không được phép làm thử. Đó chính là – yêu sớm.
Mặc dù từ nhỏ đến lớn Thẩm Nghiên luôn nhận được rất nhiều thư tình, vận đào hoa nở rộ khắp nơi, nhưng cho dù hoa đào ấy có kiên cường như thế nào đi chăng nữa vẫn bị Thẩm Nghiên ngó lơ.
Về việc này, bạn của Thẩm Nghiên đã bày tỏ — không thể cứu chữa được nữa, cả đời này mày chỉ có thể độc thân thôi.
Nhưng theo như lời của Thẩm Nghiên mà nói thì là – Chậc, tao độc thân dựa vào thực lực, thì dựa vào cái gì mà dám coi thường tao chứ.
Vào một buổi chiều mùa hạ, tại một cửa hàng đồ ăn nhanh nào đó, vận đào hoa của bạn học Thẩm Nghiên lại nở thêm một đóa.
Hoa khôi nằm trong top ba của trường Lâm Giang đang đứng đó e lệ nắm lấy một góc váy, rụt rè nhìn Thẩm Nghiên, cất lời thơ văn: “Nếu trời có tình trời cũng già. ”
Ở nửa câu sau, hoa khôi đã tự lẩm nhẩm khá nhiều lần — Nếu người có tình, nằm ở đối tượng.
Hoa khôi: “Cơ thể vạn người mê, nội tâm lại thú vị hiếm có, mình vừa xinh đẹp lại vừa thú vị như vậy, nhất định Thẩm Nghiên sẽ thích.”
Đáng tiếc, mọi chuyện không được suôn sẻ theo như kịch bản của hoa khôi, Thẩm Nghiên không cho cô cơ hội nói bất cứ lời tỏ tình nào, trực tiếp nói thẳng.
Thẩm Nghiên: “Người có tình cảm thường chết sớm. ” Thẩm Nghiên thậm chí còn không thèm nhướng mắt lên nhìn cô khi đang nói câu đó.
“Ưm, khụ khụ khụ…” Chàng trai ngồi bàn bên cạnh lập tức phun ra ngụm coca trong miệng, kiềm chế không dám cười, đưa mắt nhìn người bạn thân đối diện nói: “Cmn, cậu ta thật sự là một nhân tài.”
Người bạn thân lạnh lùng vô cảm nói, “Kiều Hạ Bạch, mày mà dám phun vào người tao, thì mày chết chắc. ”
Kiều Hạ Bạch nhún vai nói: “Chậc, mày vẫn vô vị như vậy. ”
Tạ Nam Uyên nhấc đũa lên, không thèm để ý đến Kiều Hạ Bạch.
Ở bàn bên cạnh, hoa khôi cho rằng Thẩm Nghiên không hiểu ý của mình nên đỏ mặt, mạnh dạn nói thẳng: “Tôi thích cậu.”
Nghe vậy, Thẩm Nghiên “ồ” lên một tiếng: “Thật trùng hợp, tôi cũng thích tôi.”
Hoa khôi: “…..”
Kiều Hạ Bạch đang hóng biến: “…” Cái tên này quả thật độc thân nhờ thực lưc.
Thấy Thẩm Nghiên hoàn toàn không có ý đáp trả, hoa khôi hít một hơi thật sâu, dự định tiếp tục kiên trì.
Nhưng sau khi thấy bóng dáng một người đang ở ngoài cửa, hoa khôi đã đổi một cách khác.
Vừa rồi khí thế của hoa khôi vẫn còn sục sôi, ấy thế mà bỗng nhiên lại cắn chặt môi, dùng đôi mắt xinh đẹp của mình nhìn Thẩm Nghiên: “Dù gì tôi cũng là con gái, sao cậu lại lạnh lùng với tôi như thế, tôi sắp khóc rồi đây nè.”
Lần này, Thẩm Nghiên cuối cùng cũng ngước mắt nhìn.
“Ồ? Khóc thật à? ”, Thẩm Nghiên tò mò nhìn, “Nhưng sao không thấy nước mắt nhỉ?”
Hoa khôi đang lầm bầm thì đột nhiên im lặng: “…”
Ở bàn bên cạnh, Kiều Hạ Bạch vừa coi náo nhiệt vừa thở dài: “Lão Tạ, sau ngần ấy năm, cuối cùng tao cũng đã gặp được người con trai tính cách cứng nhắc sánh ngang với mày. ”
Tạ Nam Uyên ngước mặt nhìn.
Người kia lập tức im lặng.
Trong khi hoa khôi vẫn đang lảm nhảm thì một người con trai chạy tới. Anh ta chỉ vào mặt Thẩm Nghiên tức giận nói: “Thẩm Nghiên, cậu là cái thá gì, sao cậu dám đối xử với Đình Đình như vậy!”
Thẩm Nghiên đặt đũa xuống, lau miệng, nhẹ nhàng liếc nhìn, sau đó khẽ nhếch môi nói: “Lại là con chó nào đấy, chạy qua đây tiểu bậy à?”
Nghe cuộc đối thoại giữa hai người, Kiều Hạ Bạch không nhịn được mà vỗ tay tán thưởng.
“Đm, tuyệt vời ghê! Lão Tạ, ngôi trường mà mày mới chuyển đến thực sự đầy những nhân tài đó nha.”
Tạ Nam Uyên: “Im mồm.”
Sau đó, bầu không khí xung quanh trở nên im lặng.
Hoa khôi ngăn chàng trai ra mặt giúp mình rồi nhìn Thẩm Nghiên với đôi mắt đỏ hoe: “Thẩm Nghiên, tại sao cậu không thích tôi? Lẽ nào tôi không xinh đẹp sao?”
Thẩm Nghiên thật sự khó chịu với nàng hoa khôi ba ngày một bức thư tình, năm ngày một lần gặp mặt này rồi, cậu thuận theo lời cô ấy nói mà tùy tiện trả lời: “Ừ…Đúng vậy.”
Hoa khôi nhìn Thẩm Nghiên bằng một ánh nhìn không tin nổi vào mắt mình. Không xinh đẹp ư? Cô ấy nằm trong top ba hoa khôi của trường đó!
Nhìn thấy hoa khôi không phục, Thẩm Nghiên tự chỉ vào mặt mình rồi nói: “Lẽ nào cậu đẹp hơn tôi à?”
Nhìn vẻ mặt của Thẩm Nghiên, hoa khôi nghẹn ngào một hồi lâu rồi mới nói: “Ngoại trừ cậu.”
Thẩm Nghiên liếc nhìn xung quanh, sau đó nheo mắt lại, ngẫu nhiên chỉ tay về một hướng: “Cậu ta thì sao?”
Hoa khôi nhìn về hướng mà Thẩm Nghiên đưa tay chỉ, sau khi nhìn thấy dáng vẻ của người đó cô chỉ có thể im lặng.
Thẩm Nghiên nhún vai nói: “Nhìn xem, không phải là tôi nói nhảm, tùy tiện nhìn một người qua đường cũng đẹp hơn cậu.”
Sau đó, người qua đường kia nhận ngay ánh nhìn đầy căm phẫn của hoa khôi.
Tình cờ thay, hướng mà Thẩm Nghiên chỉ sang lại chính là bàn bên cạnh.
Không biết cô khó chịu là vì bị từ chối hay là vì không đẹp bằng con trai, hơn nữa còn là tận hai người. Hoa khôi cầm đồ uống trên bàn lên, thẹn quá hóa giận hất về phía Thẩm Nghiên.
Thẩm Nghiên nhẹ nhàng tránh sang một bên, ngay sau đó, toàn bộ ly nước đều bay thẳng vào mặt người con trai đứng ra bảo vệ cho hoa khôi.
Thẩm Nghiên nhướng mày: “Hụt rồi.”
Hoa khôi giãy nảy lên rồi lấy tay che mặt chạy ra ngoài.
Người bảo vệ hoa khôi vội lau nước đổ trên mặt, hung dữ nói: “Thẩm Nghiên, mày đợi đó cho tao!”, dứt lời, người đó liền đuổi theo hoa khôi.
Nhìn thấy trò hề này, Kiều Hạ Bạch cười không nhặt được mồm, tự tay sờ lên mặt mình, nói: “Tôi biết tôi đẹp trai, nhưng không đến nỗi khiến một cô gái xấu hổ đến mức bỏ đi chứ. Hầy, nhan sắc này thật sự có lỗi quá.”
Sau khi thành công cắt đứt vận đào hoa này, Thẩm Nghiên đứng dậy đi về phía bàn bên cạnh. Dưới ánh mắt tìm kiếm sự chú ý của Kiều Hạ Bạch, cậu thẳng thừng ngó lơ Kiều Hạ Bạch rồi đến bên cạnh Tạ Nam Uyên.
“Cảm ơn…” Thẩm Nghiên nhìn Tạ Nam Uyên nói.
“Nhan sắc của cậu.”
Dứt lời, Thẩm Nghiên không quan tâm đến phản ứng của hai người họ mà trực tiếp đi thẳng.
Tạ Nam Uyên nhướng mày: “Nhan sắc của cậu?”
Kiều Hạ Bạch: “…” Tôi thực sự muốn để những cô gái từng khen Tạ Nam Uyên là nam thầnlạnh lùng nhìn thấy, tên này thật ra là một tên ngoài lạnh trong nóng và tâm cơ đến thế nào.
Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây