“Ngươi muốn nội đan để làm gì?”
Yến Diên giải thích nói: “Là do người bạn đó của ta bệnh quá nặng, vảy rồng không có tác dụng nữa, cần dùng nội đan của ngươi mới có thể trị được.”
Huyền Long quay mặt đi và nhìn lên trên trần nhà, một lúc lâu vẫn chẳng nói gì.
Yến Diên tiến lại gần hôn lên mặt y, nhẹ nhàng nói: “Có được không?”
“Ta biết, nếu như không có nội đan, ngươi sẽ trở nên giống một người bình thường vậy. Nhưng như vậy không phải vừa hay sao, chúng ta có thể cùng nhau bạc đầu đến già.”
“Nếu không thì sau khi ta già và chết đi, ngươi vẫn sẽ anh tuấn trẻ trung giống như bây giờ vậy, chỉ một mình cô độc sống trên đời, vô vị biết bao.”
“Ta đã nghĩ kỹ rồi, đợi ngày chúng ta từ giã cõi trần này, chúng ta sẽ cùng nhau chôn cất trong hoàng lăng, kiếp sau vẫn là phu thê, có được không?”
Nghe Yến Diên nói những điều nào thật sự rất mê hoặc.
Huyền Long quay đầu nhìn Yến Diên, muốn nói cho hắn nghe, nếu như không có nội đan, e rằng y sẽ không sống quá một năm, làm sao có thể bạc đầu giai lão, huống hồ thai nhi trong bụng cũng cần linh lực trong linh thạch nuôi dưỡng, nếu như mất rồi thì rất có thể sẽ chết đi cùng với y, không thể nào ra đời một cách thuận lợi được.
“A Bạc?” Yến Diên thúc giục y trả lời.
Huyền Long nhấp môi: “Nội đan, không thể rời khỏi cơ thể.”
Sắc mặt của Yến Diên lập tức thay đổi: “Tại sao không thể rời khỏi cơ thể, ngươi rõ ràng là không muốn.”
“Có phải ngươi không muốn giống như loài người, không muốn ở bên ta, đợi ta chết rồi có phải ngươi sẽ đi kiếm người khác không?”
Trong trái tim Huyền Long bỗng nhói lên một cảm giác buồn bã, nhưng y vẫn không để lộ ra chút cảm xúc nào: “Không có.”
Yến Diên hỏi tới: “Vậy thì tại sao?”
Huyền Long lại không nhìn hắn, giống như đang trốn tránh điều gì, lại càng giống như không biết nên giải thích như thế nào.
Y lúc nào cũng ngốc như vậy, và cũng không có bao nhiêu người muốn hiểu rõ con người của y.
Yến Diên nhìn dung mạo anh tuấn mà tái nhợt của Huyền Long, khó chịu nói: “Ngươi nói gì đi.”
Yết hầu của Huyền Long khẽ di chuyển, nhưng y vẫn không nói gì.
Yến Diên đột nhiên bật dậy khỏi giường, vén chiếc màn màu vàng ra muốn rời khỏi: “Nếu như lòng dạ của ngươi hẹp hòi như vậy thì chúng ta không còn gì để nói.”
Huyền Long nắm lấy cánh tay hắn, nhìn bờ lưng của hắn: “Ta cho ngươi thêm một ít vảy rồng, có được không?”
“Vảy rồng ở gần tim một vài ngày là có thể mọc ra lại.”
Yến Diên không thèm quay đầu nhìn mà gạt tay y ra: “Đã nói vảy rồng không có tác dụng rồi!”
Bên ngoài lớp màn ấy vang lên những tiếng y phục sột soạt, không bao lâu liền nghe thấy tiếng bước chân ngày càng xa hơn, hai cánh cửa gỗ được sơn son rất nặng, khi dùng lực đẩy ra sẽ phát lên một âm thanh rất lớn, sau đó lại vang lên hai tiếng “lạch cạch” rồi xung quanh lại trở nên tĩnh lặng, không còn bất cứ âm thanh nào nữa.
Yến Diên thân là hoàng đế, đâu cần phải tự tay đóng cửa, tiểu thái giám đóng cửa đương nhiên sẽ đóng một cách nhẹ nhàng, giống như sợ sẽ làm người trong điện giật mình vậy.
Trần Nham nhìn thấy Yến Diên bước ra liền nhanh chóng đi theo: “Hoàng thượng, người tại sao… Hàn công tử khiến người giận rồi sao?”
Yến Diên lạnh lùng đáp: “Hừ, ai bảo hắn không biết tốt xấu.”
Giọng nói của hắn cực kỳ lớn, đến mức người bên trong điện cũng có thể nghe thấy được.
Huyền Long từ từ ngồi dậy trên giường, từ bên trong tấm màn nhìn vọng ra hướng mà Yến Diên vừa mới rời khỏi, thẳm sâu trong đôi mắt màu xanh thẫm lạnh nhạt ấy là sự bất lực không thể nhìn rõ.
Y lấy tượng người gỗ dưới gối ra, dùng ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt gương mặt người gỗ có thể miễn cưỡng xem là tinh tế ấy, giọng nói khàn khàn.
“Ta cũng không phải…cứng đầu cứng cổ giống như lời ngươi nói.”
……
Yến Diên bước nhanh ra khỏi điện Càn Khôn, vẻ mặt cực kỳ tệ.
Trần Nham bước bên cạnh hắn hỏi: “Hoàng thượng, người muốn đi đâu?”
“Đi tìm A Ngọc.”
Hắn ở điện Loang Phượng cả một ngày trời, cũng lạnh nhạt với Huyền Long cả một ngày trời, sau khi cùng Ninh Chi Ngọc dùng xong cơm tối, Yến Diên nói buổi tối muốn đến Ngự Thư Phòng bàn việc chiến sự cùng với các đại thần nên đã đến cung Càn Khôn.
Sau khi bước vào cửa, tên rồng ngốc ấy vẫn còn đờ người ra mà ngồi bên cạnh giường, khi thấy Yến Diên quay lại đương nhiên rất vui nhưng y lại không hề nở một nụ cười, cũng không có thêm bất cứ biểu cảm nào khác nhưng Yến Diên vẫn có thể cảm nhận được rằng y rất vui.
Khi Huyền Long đứng lên đi về phía Yến Diên, gương mặt hắn không hề có chút cảm xúc nào mà ngó lơ y. Hắn ngồi xuống bên chiếc bàn tròn, tự rót một tách trà cho bản thân giống như không hề nhìn thấy y vậy.
Huyền Long ngơ ngác đứng sau lưng Yến Diên một lúc rồi quay người đi về phía giường. Y cầm theo tượng người gỗ trên tay, do dự một chút nhưng vẫn quyết định tặng nó cho Yến Diên.
“Đừng giận mà.”
Y đã khắc người gỗ thứ hai, tinh tế hơn người gỗ đầu tiên nhiều, cũng giống với Yến Diên nhiều hơn, thế nên mới nghĩ rằng có thể miễn cưỡng chấp nhận.
Yến Diên chậm rãi uống một ngụm trà, quay đầu nhìn một cái rồi cầm lấy mà tỉ mỉ nhìn: “Ngươi xem ta là đứa trẻ ba tuổi sao?”
“Đem cái món thô cứng rẻ mạt này đến dỗ dành, ngươi quả nhiên là ngốc hết chỗ nói.” Sau đó hắn tiện tay ném xuống mặt đất, tượng người gỗ lăn đến chân Huyền Long, phát lên những tiếng lộc cộc.
Huyền Long hướng tầm mắt nhìn rồi lặng lẽ nhặt người gỗ lên. Yến Diên nhìn thấy dáng vẻ đó của y, đột nhiên cảm thấy có chút buồn bực, hắn không cố ý bắt nạt tên rồng ngốc này, nhưng nếu như không có nội đan, A Ngọc sẽ chết.
Vậy mà tên rồng ngốc này cứ khăng khăng không muốn cho hắn, lẽ nào y thật sự muốn đợi đến khi hắn chết đi rồi tìm một người khác tốt hơn để ở bên sao? Nghĩ như vậy, lửa giận trong lòng Yến Diên lại càng mãnh liệt hơn, hắn đột nhiên đưa tay vỗ vào tượng người gỗ trong tay Huyền Long mà y vừa mới nhặt lên:
“Ta đã nói không cần cái món đồ chơi này rồi! Ngươi nghe không hiểu tiếng người sao?!”
Huyền Long đứng thẳng người, gương mặt của y nhìn lạnh lùng như vậy nhưng thật ra tính cách rất tốt, bị đối xử như vậy mà không hề giận dỗi, chỉ lặng lẽ nhìn Yến Diên, cố chấp nói:
“Đây không phải là…món đồ chơi.”
Đây là tâm ý của y.
Là báu vật mà y rất trân trọng.
Nếu như người khác dám cãi lại lời hắn như vậy, hắn sớm đã lôi ra chém đầu rồi, nhưng chỉ có tên rồng này là không được, càng khiến cho Yến Diên tức giận hơn, quyết định cãi với Huyền Long một trận. Hắn đứng lên, đưa chân đá người gỗ văng xa hơn: “Phải!”
“Không phải.” Huyền Long quay người muốn nhặt lên, Yến Diên nắm lấy cánh tay y, dùng lực kéo một cái thật mạnh: “Trẫm chưa từng thấy ai không biết tốt xấu như ngươi, cút đi cho trẫm.”
Huyền Long lùi về sau vài bước, y khẽ khép mắt lại, không thể nhìn rõ biểu cảm của y lúc này, mái tóc đen dài ấy đã che đi hơn một nửa gương mặt, giọng nói cũng càng ngày càng nhỏ: “Ta không phải người.”
Ta không phải người, cũng chưa từng sinh sống cùng con người, đây là lần đầu tiên, nếu như có chỗ nào không tốt, ngươi nên dạy ta mới đúng.
Yến Diên không hề biết y đang nghĩ gì, cơn giận che mờ đi lí trí, hắn chỉ tay về hướng cửa điện, không hề lựa lời mà nói: “Đúng, đúng, đúng, ngươi không phải người, ngươi là súc vật, súc vật mới không hiểu ý người giống như ngươi. Nếu như ngươi thật sự yêu ta, ta muốn cái ngươi đều phải cho ta mới đúng!”
“Ngươi cút cho trẫm, trẫm không muốn nhìn thấy ngươi nữa!”
Huyền Long ngước mắt nhìn Yến Diên, không hiểu tại sao y lại tức giận đến như vậy, rõ ràng hắn có một dung mạo tuyệt đẹp như vậy, mà những lời hắn nói ra đều khiến y cảm thấy rất buồn.
Yến Diên chỉ tay về hướng cửa, nói thêm một lần nữa: “Cút.”
Huyền Long không hề di chuyển, giọng nói càng nhỏ hơn: “Ta chưa làm sai điều gì.”
Tại sao ngươi lại giống mẫu thân như vậy, bảo ta cút đi.
Yến Diên mở miệng nói tiếp: “Bảo ngươi cút thì cút đi, đâu ra lắm lý do vậy, nhìn ngươi không thuận mắt, chán ghét ngươi, muốn vứt bỏ ngươi đã được chưa?”
Huyền Long gật đầu, tự lẩm bẩm nói: “Hóa ra là vậy.”
Y quay người bước về phía cửa vài bước rồi bóng dáng ấy lập tức biến mất ngay trong nội điện.