Trải qua một tiết học vật lý đầy mệt mỏi, Thẩm Nghiên lúc này buồn ngủ đến mức hận không thể nằm dài lên bàn mà ngủ một giấc.
Dù sao đối với Thẩm Nghiên mà nói, tiết học mà có thể phân cao thấp về độ nhàm chán với tiết toán thì cũng chỉ có thể là tiết vật lý mà thôi.
Giáo viên vật lý lấy ra tờ giấy, không ai biết rõ đó là tờ giấy gì, viết đề lên bảng đen rồi hỏi: “Ai trả lời được câu hỏi này?”
Tất cả đều im lặng.
Điều này khiến giáo viên vật lý thật sự không vui.
Mặc dù câu hỏi này có khó hơn một chút, nhưng cũng không đến nỗi không một ai biết trả lời câu này.
Tâm trạng của giáo viên quả thật không thoải mái lắm, thế nên khi nhìn thấy Thẩm Nghiên đang nằm ườn trên bàn với một điệu bộ không coi ai ra gì, cậu ngay lập tức trở thành mục tiêu. Giáo viên vật lý nheo mắt nhìn Thẩm Nghiên đầy sát khí.
Sau khi bị giáo viên vật lý ném phấn lên đầu, Thẩm Nghiên chống cằm ngồi dậy một cách uể oải, không thể không giả vờ như đang rất tập trung nghe giảng. Nhưng thực tế thì tâm trí cậu hoàn toàn là một mớ hỗn độn.
Bốn mắt nhìn nhau, Thẩm Nghiên sờ lên mũi rồi lập tức cất sách ngữ văn trên bàn đi, thay vào đó là sách vật lý.
Giáo viên vật lý mở miệng, dường như muốn nói điều gì đó. Nhưng lúc này, Tạ Nam Uyên bỗng giơ tay lên.
Tạ Nam Uyên: “Em có thể thử.”
Giáo viên dạy vật lý lập tức không quan tâm đến Thẩm Nghiên nữa, ân cần nhìn Tạ Nam Uyên, nói: “Em lên bảng đi.”
Tạ Nam Uyên đứng dậy và đi về phía bục giảng. Không biết có phải là do Thẩm Nghiên đã cảm nhận sai rồi hay không, mà dường như cậu cảm thấy Tạ Nam Uyên đã gật đầu với cậu trước khi bước lên bục.
Thẩm Nghiên suy nghĩ rất lâu, nhưng cuối cùng cũng chỉ tìm ra được một lý do hợp lý – Tạ Nam Uyên đang khiêu khích cậu sao?
Thẩm Nghiên đập bàn. Thật quá đáng!
Giáo viên vật lý vân vê viên phấn đang cầm trong tay: “Thẩm Nghiên, em có ý kiến gì với tôi à?”
Thẩm Nghiên chớp chớp mắt nói: “Không có, đâu có đâu, em chỉ hơi xúc động chút thôi. Tạ Nam Uyên lợi hại như vậy thì thế nào điểm trung bình môn lý của lớp chúng ta nhất định có thể nâng cao vài điểm.”
Sau khi xem quá trình giải bài của Tạ Nam Uyên, tâm trạng giáo viên vật lý tốt hơn hẳn. Nhưng khi nhìn Thẩm Nghiên thì vẫn tức giận, nói: “Có em ở đây thì Tạ Nam Uyên ấy có đạt điểm kiểm tra tuyệt đối cũng vô ích.”
Đối với người khác mà nói, nếu như sau khi nghe những câu này thì nhất định sẽ xấu hổ, nhưng Thẩm Nghiên lại nói: “Cảm ơn thầy đã quá khen.”
Đối với một tên học tra có tiếng, đây không phải là lời khen thì là gì?
Thật sự mà nói thì với bộ dạng thản nhiên này của Thẩm Nghiên thật sự khiến cho giáo viên vật lý không biết phải làm thế nào.
Giáo viên vật lý dứt khoát không quan tâm đến Thẩm Nghiên nữa và bắt đầu giảng bài. Không còn nghi ngờ gì nữa, bạn học Tạ Nam Uyên, người đã giải được bài khó đó, lúc này đã trở thành học trò cưng trong lòng giáo viên vật lý.
Nửa tiết học sau, đôi mắt không có cách nào ngủ được của Thẩm Nghiên đã ngồi đếm số lần mà giáo viên vật lý cười với Tạ Nam Uyên. Cho dù là đếm một cách qua loa thì cũng phải mười mấy lần.
Thẩm Nghiên vừa vẽ bậy lên sách vật lý vừa quan sát Tạ Nam Uyên. Chỉ thấy cậu đang viết một cái gì đó với một vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
Chà, không hổ là học bá, hoàn toàn khác với Thẩm Nghiên.
Sau khi vẽ xong Tôn Ngộ Không chiến đấu với Ultraman, Thẩm Nghiên ngáp một cái và thầm nghĩ: Thật tốt khi tiết học cuối cùng là thể dục, cậu ấy có thể ra ngoài hít không khí rồi.
Thế rồi ngay sau khi tiếng chuông tan học vang lên, một bóng người lao vào lớp nhanh như sét đánh. Nhìn kỹ một chút thì đó không phải là giáo viên chủ nhiệm hiền dịu đáng quý của họ sao?
Dưới ánh mắt khó hiểu của giáo viên dạy vật lý, giáo viên chủ nhiệm bình tĩnh nói: “Giáo viên dạy thể dục của các em trong nhà xảy ra chút chuyện, thế nên tiết tiếp theo sẽ là tiết toán.”
Cả lớp đều im lặng như tờ, đến khi hai vị giáo viên rời khỏi lớp học thì trong lớp toàn là những âm thanh ai oán.
“Kể từ khi học lớp mười hai, số lần gặp giáo viên thể dục có thể đếm trên đầu ngón tay. Tớ gần như quên mất giáo viên thể dục trông như thế nào rồi!”
“Giáo viên thể dục ốm yếu lắm bệnh của chúng ta, thầy đang ở đâu vậy! Tớ nhớ thầy quá!”
“Thay bằng tiết Vật lý xong thì thay bằng tiết Sinh học, thay bằng tiết Sinh học xong lại thay bằng tiết Toán học, còn không được nữa thì thay bằng tiết Ngữ văn.”
……
Thẩm Nghiên nhếch miệng. Tuần trước thì ăn gì đó bị đau bụng, tuần trước trước nữa thì lại đau răng, tuần này thì gia đình có chuyện. Chà, giáo viên thể dục của bọn họ thật sự quá yếu đuối nhiều bệnh lại còn gặp rất nhiều chuyện khó khăn.
Thẩm Nghiên nằm trên bàn, nghĩ thầm: Nếu như cậu nhớ không lầm thì giáo viên thể dục ốm yếu này hình như trước đây đã từng đoạt giải nhất cuộc thi chạy việt dã*.
(*) Chạy việt dã: môn thể thao chạy bộ vượt qua những chướng ngại vật có trong tự nhiên như đồi, núi, suối,…
Tất nhiên, những điều này không quan trọng. Dù sao thì giáo viên chủ nhiệm đã nói gia đình có chuyện thì chắc chắn là có chuyện.
Tiếng chuông vang lên, tiết thể dục, à không, tiết toán đã bắt đầu.
Sau khi giáo viên chủ nhiệm mở sách bài tập toán ra giảng vài câu, rồi đột nhiên lại nói: “Giờ tự học tối nay, chúng ta sẽ sửa bài kiểm tra môn toán của trưa hôm nay. Cán sự lớp đến phòng giáo viên lấy đề đi.”
Nghe được tin này, lớp học vốn đang ủ rũ bỗng trở nên náo nhiệt hẳn lên.
Sửa đề thi là có ý gì? Lẽ nào nghĩa là sẽ không cần phải chép phạt?
Nếu là như vậy thì thay tiết thể dục thành tiết toán cũng không mất mát gì!
Đối với việc này, Thẩm Nghiên lại mang một vẻ bình tĩnh.
Cậu bạn mập cùng bàn chọc ghẹo Thẩm Nghiên: “Sao mày không có chút kích động nào vậy? Không cần phải chép phạt đó!”
Vẻ mặt của Thẩm Nghiên vẫn không thay đổi: “Kích động cái gì? Cho dù chép bài thì sao, dù sao tao cũng chẳng sai nhiều câu lắm.”
Lúc kiểm tra cậu nghiêm túc đến như vậy, phương pháp mà cậu sử dụng cũng rất là khoa học, thế nên nhất định chỉ sai vài lỗi. Không giống như nhóm người này bình thường thì không thường xuyên thắp hương, có chuyện lại chắp tay cầu Phật**. Điều đó có ích gì?
(**) Bình thường thì không thường xuyên thắp hương, có chuyện lại chắp tay cầu Phật (平时不烧香,临时抱佛脚): đây là một thành ngữ, ý chỉ chắp tay cầu Phật khi nguy nan, nhưng lúc đầu thì không chuẩn bị, không nỗ lực, đợi đến phút chót mới co giò chạy. Cũng có thể hiểu là chỉ sự nỗ lực vội vàng vào phút cuối, giống như câu thành ngữ “Nước đến chân mới nhảy” của Việt Nam .
Nghe cuộc nói chuyện giữa hai người họ, Tạ Nam Uyên bất giác nhớ lại câu trả lời mà Thẩm Nghiên đã nói với chính mình trong kỳ thi.
Ừm, quả thật là không sai vài lỗi. Bởi vì sai tận vài chục lỗi lận.
Trong lớp mọi người vẫn rất ồn ào, giáo viên chủ nhiệm lại ít khi bắt lớp giữ trật tự. Đợi khi niềm vui của mọi người lắng xuống một chút rồi giáo viên chủ nhiệm mới từ tốn nói: “Bài thi sẽ được phát ngẫu nhiên, các bạn học sẽ sửa lỗi chấm bài cho nhau.”
Các học sinh vừa rồi vẫn còn phấn khởi: “…” Bọn họ thật là ngây thơ.
Dường như sợ rằng bài chép phạt vẫn chưa đủ nhiều, nên sau khi nói xong câu đó, thầy chủ nhiệm còn đặc biệt nói thêm: “Cán sự lớp phát bài xuống, các em chú ý, đừng để phát bài của bạn cho chính bạn nhé.”
Các học sinh: “…” không hổ là thầy giáo.
Ngược lại với những bạn học khác, ai ai cũng có cảm giác như vừa trải qua một chuyến tàu lượn siêu tốc, thì Thẩm Nghiên lại rất bình tĩnh.
Đây chính là sức mạnh mà khoa học và sự cẩn trọng đã mang đến cho cậu.
……
Ngay khi tiếng chuông tan học vang lên, những người khác chưa kịp phản ứng gì thì Thẩm Nghiên đã chuồn ra cửa sau rồi.
Khi đi ngang qua bàn của Thẩm Nghiên, Tạ Nam Uyên đã sững người mất hai giây. Giống như đã biết Tạ Nam Uyên đang nghĩ gì, cậu bạn béo cùng bàn của Thẩm Nghiên lên tiếng: “Thẩm Nghiên luôn là người ra khỏi lớp đầu tiên, sau này cậu sẽ biết thôi.”
Tạ Nam Uyên liếc nhìn cuốn sách vật lý của Thẩm Nghiên, không nói gì và bước ra khỏi lớp học.
Lại nói về Thẩm Nghiên. Cậu ấy không về nhà cũng không xuống căn tin mà lại đến căn cứ bí mật của mình, bắt đầu điều chỉnh cây đàn guitar mới mua.
Ánh mắt của Thẩm Nghiên khi nhìn cây guitar đó thật sự rất dịu dàng, ít nhất, nó còn dịu dàng hơn nhiều so với cách cậu nhìn những cô gái đang theo đuổi cậu.
Hầy, đây là cây đàn mà cậu ấy đã phải hát cả đêm trong quán bar mấy hôm trước để kiếm đủ tiền mua nó, đương nhiên phải đối xử dịu dàng rồi. Còn với con gái…
Con gái chỉ ảnh hưởng đến tốc độ quyết đấu của cậu thôi.
Không sai.
Phải nói rằng độc thân từ trong bụng mẹ là có lý do cả đấy.
Sau khi chỉnh xong dây đàn xong, Thẩm Nghiên vô tình gặp phải Tạ Nam Uyên khi đang trên đường đi về phía quán bar với cây đàn trên lưng.
Thẩm Nghiên vốn dĩ muốn giả vờ như không nhìn thấy và đi đường vòng để tránh mặt Tạ Nam Uyên, nhưng vẫn không đợi đến lúc Thẩm Nghiên kịp phản ứng thì Tạ Nam Uyên đã đứng trước mặt cậu.
Thẩm Nghiên chỉ đành phải chào hỏi: “Thật không trùng hợp nha.”
Hầy, trong lúc không cẩn thận lại nói hết những lời trong lòng ra rồi.
Nhận ra mình đã nói sai, Thẩm Nghiên mặt không đổi sắc, tâm không trốn tránh nói lại một câu khác: “À, nói sai rồi, phải nói là thật trùng hợp.”
Tạ Nam Uyên không nói gì, chỉ nhìn Thẩm Nghiên như vậy, cho đến khi cậu thấy Thẩm Nghiên hoảng rồi, mới chậm rãi trả lời: “Ừ.”
Thẩm Nghiên thật sự muốn chửi thề. Ừ ông nội cậu, giả vờ sẽ bị sét đánh có biết không?
Thẩm Nghiên kiêu ngạo thờ ơ đáp: “Ồ.”
Mặc dù biết rằng cách đó không xa chính là quán bar mà hai người họ đã gặp nhau lần đầu, nhưng Tạ Nam Uyên vẫn cố ý hỏi: “Về nhà?”
Thẩm Nghiên trưng ra vẻ mặt đầy khinh bỉ. Liên quan gì đến cậu. Nhưng trên mặt vẫn tỏ vẻ như không có chuyện gì : “À.”
Cảm thấy nội tâm của Thẩm Nghiên như đang muốn nổi khùng, như một cơn sóng chập chờn dưới đáy hồ nhưng trên mặt nước vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, Tạ Nam Uyên chỉ càng cảm thấy thú vị hơn.
Thẩm Nghiên: Hầy, một tên quái đản ngoài lạnh trong nóng.
Nếu như nghe cuộc trò chuyện giữa hai người này, người hiểu chuyện sẽ biết đây là hai học sinh đã học xong chương trình giáo dục bắt buộc chín năm và chuẩn bị thi vào đại học. Còn nếu không biết thì còn tưởng rằng đây là hai tên ngốc chạy ra ngoài đường, đến một câu nói hoàn chỉnh cũng không nói ra được.
Im lặng nhìn nhau được vài phút, cuối cùng vẫn là Thẩm Nghiên lên tiếng trước: “Tôi phải về nhà ăn cơm, bái bai.”
Tạ Nam Uyên: “Chờ đã.”
Thẩm Ngiên quay đầu lại, khó chịu nói: “Làm gì?”
Tạ Nam Uyên giơ tay lên chỉ về hướng đối diện: “Cậu đi ngược rồi à?”
Thẩm Nghiên ngẩng đầu. Quả nhiên là cậu thật sự đi ngược rồi!
Nhưng Tạ Nam Uyên đang chỉ tới hướng quán bar, làm sao Tạ Nam Uyên biết rằng Thẩm Nghiên muốn đến quán bar chứ?
Thẩm Nghiên chỉ vờ như không nghe thấy, mặt không đổi sắc, tâm không trốn tránh, nói: “Đương nhiên tôi biết, chỉ là từ đường này đến đó sẽ gần hơn.”
Tạ Nam Uyên tỏ vẻ như mới tiếp thu được kiến thức mới: “Hóa ra là vậy.”
Dứt lời, Tạ Nam Uyên né người sang một bên, cố ý nhường đường cho Thẩm Nghiên.
Thẩm Nghiên nghẹn ngào. Không còn cách nào khác chỉ đành phải ngậm đắng nuốt cay mà đi hướng ngược lại.
Thẩm Nghiên mắng thầm Tạ Nam Uyên một cách điên cuồng. Tuy là Trái Đất có hình tròn nhưng không thể làm như vậy được.
Thẩm Nghiên quay đầu, trừng mắt nhìn phía đằng sau Tạ Nam Uyên một cách hung hãn.
Đừng để cậu nắm được cơ hội, nếu không thì cậu nhất định sẽ chỉnh đốn Tạ Nam Uyên một trận nên thân.
Tạ Nam Uyên không bỏ đi mà đứng ở một vị trí rất khó bị phát hiện.
Năm phút sau chỉ nhìn thấy một cậu thiếu niên mặc đồng phục cấp ba đeo một cây đàn guitar trên lưng, lén lén lút lút quay lại và đi về hướng mà ban đầu cậu đã chỉ đến.
Thẩm Nghiên vừa đi vừa lẩm bẩm chửi rủa: “Tạ Nam Uyên chết tiệt, hại ông đây mất hết cả nửa ngày trời!”
Mà người được gọi là “chết tiệt” trong miệng Thẩm Nghiên kia, Tạ Nam Uyên mím môi lại, nhìn theo bóng lưng Thẩm Nghiên, ánh mắt luôn hiện lên một vẻ thích thú.
Chọc ghẹo trẻ con thật thú vị.
Còn thú vị hơn nhiều so với bài kiểm tra đầu năm nữa.
Donate ủng hộ nhóm mua raw tại đây