Giao Long ở trước mặt không còn một chút sinh khí, nước trong hồ toàn bộ đều nhuốm một màu đỏ của máu.
Mũi kiếm của Trích Thần kiếm nghiêng về phía mặt đất, lưỡi kiếm như sương, bởi vì có sức mạnh giết rồng, nên không hề vương lấy một giọt máu.
Thanh trường kiếm trong tay Cố Lăng Tiêu như đang kêu khóc, giống như những lời nói của một vị bằng hữu lâu năm trùng phùng.
“Trích Thần, hóa ra ngươi vẫn nhận ra ta.” Cố Lăng Tiêu tra kiếm vào vỏ, vừa kiêu ngạo lại vừa tự tin.
Trong núi Tinh Li không thể ngự kiếm, Trì Ninh điều khiển một phần linh thức của mình, lao nhanh trong rừng sâu, đi vào bên trong khu rừng, hướng về phía hang động mà ngôi sao băng đó đã rơi xuống.
Đột nhiên có một cơn gió mạnh thổi qua, những tán lá trên cây xào xạc rơi xuống.
Trì Ninh dừng bước trong phút chốc.
Đạp Hồng kiếm bay ra khỏi vỏ, ngăn chặn một chiếc phi tiêu sắc nhọn lao đến. Hai thứ vũ khí chạm vào nhau phát ra một tiếng nổ rung trời đất.
Trì Ninh nhìn thấy phi tiêu bị đánh bật ra, khiến cho một thân cây to lớn gần đó trong phút chốc bị chặt gãy. Nét mặt của Trì Ninh bỗng trở nên bình thản, lạnh lùng nói: “Ai đang ở đó?”
Một người từ trong làn sương mù dày đặc tiến lại gần, khoác trên người một bộ y phục màu đen và che mặt: “Trì tiên tôn vội vàng như vậy là muốn đi đâu?”
“Không liên quan đến ngươi.”
“Nếu như đã gặp, vậy thì cùng Trì tiên tôn lĩnh giáo vài chiêu vậy.”
Người này thật kỳ lạ, mặc một bộ y phục màu đen để mai phục ở đây, còn xưng với y là “Trì tiên tôn”, rất rõ ràng chính là muốn nhắm vào Trì Ninh mà đến.
Kết giới của núi Tinh Li rất chặt chẽ, người ngoài gần như không thể tiến vào.
Trừ phi…có gian tế trà trộn vào đệ tử của tộc Ngọc Phong.
Lưỡi kiếm của Trì Ninh chuyển động, nhắm thẳng vào đối phương: “Vậy là ngươi đang muốn chết.”
Người mặc bộ y phục đen đó lùi về sau vài bước, dùng pháp khí trong tay để chắn lại. Trên món đồ đó được quấn một mảnh vải bố nên không thể nhìn rõ là hình dạng gì.
Cả hai đều ngươi tiến ta lùi tiếp nhau vài chiêu, đất bụi bay khắp nơi, những phiến lá rơi trên mặt đất bị bay lên không trung.
Trì Ninh quan sát đối phương mà vẻ mặt không hề lộ ra bất kỳ cảm xúc nào: Không dùng kiếm, trên phi tiêu không có bất cứ ký hiệu nào, đến pháp khí cũng không hề được lấy ra.
Giấu đầu lòi đuôi. Càng muốn che đậy điều gì, thì càng sẽ dễ dàng bị lộ ra.
Trì Ninh ngày càng chắc chắn về phán đoán của chính mình, thế nên không còn giữ lại thực lực nữa, mà dùng lực để khơi ra pháp khí của đối phương, lợi dụng sơ hở của hắn, dùng lưỡi kiếm chĩa vào cổ của tên đang bịt mặt này.
Sau khi hắn phát giác ra được liền quay người tránh đi, vừa hay lại để lộ bên vai phải trước mặt Trì Ninh.
Roẹt một tiếng, Đạp Hồng kiếm đã xé toạc miếng vải bố trên vai của người đó, trên phần da đó để lộ một hình xăm có hình một con Huyền Long.
“Cố gia ở Viêm Bắc.” Sát khí trong đôi mắt của Trì Ninh bỗng biến mất, “Cố Lẫm phái ngươi đến đây?”
Người đó vội vàng che đi ký hiệu trên vai, từ trong túi lấy ra một tấm bùa rồi lập tức trốn ra phía sau cây mà chạy mất.
Linh lực của Trì Ninh hao phí một nửa, lại sợ sẽ trúng phải kế điệu hổ li sơn, chỉ có thể thả người kia đi, không đuổi theo hắn nữa.
Bốn bề lại trở về với vẻ yên tĩnh vốn có, yết hầu của Trì Ninh hơi di chuyển, trong cổ họng xuất hiện một vị ngọt ngọt tanh tanh, đôi môi nhợt nhạt ấy còn vương lên hai giọt máu đỏ tươi.
Cố Lẫm, lãnh chúa Viêm Bắc, là cha của Cố Lăng Tiêu, cũng là một tên điên thật sự.
Kiếp trước khi Cố Lăng Tiêu mười sáu tuổi mới bị lộ thân thế, tại sao bây giờ người của Cố gia lại không thể đợi được nữa mà vội vàng ra tay rồi?
Khi vừa bước ra khỏi hang động, ánh sáng gay gắt phía bên ngoài khiến cho Cố Lăng Tiêu nheo mắt lại.
Sau khi thích nghi được với ánh sáng này, Cố Lăng Tiêu lại chú ý đến hình bóng một thân bạch y ở con đường nhỏ phía xa xa kia.
Tay áo phiêu dao, lưng mang trường kiếm.
Sự tàn bạo của Cố Lăng Tiêu lập tức mất đi một nửa, ngoan ngoãn đứng tại nơi đó đợi sư tôn đến đón.
Trong núi mất đi Trích Thần kiếm, thế nên thảo mộc và sông núi đều bắt đầu rung chuyển.
Cả ngọn núi Tinh Li phát ra những âm thanh cực kỳ trấn động, giống như sắp sụp đổ vậy.
Trong lúc dưới núi trở nên rung chuyển, Trì Ninh đã đến trước mặt Cố Lăng Tiêu.
Chỉ đến khi cúi người xuống ôm lấy Cố Lăng Tiêu, chắc chắn rằng đồ đệ của mình bình an vô sự, Trì Ninh mới có thể yên tâm.
Cố Lăng Tiêu ngơ ngác hỏi: “Sư tôn đến đây làm gì thế?”
“Ta đến đây làm gì?” Trì Ninh có chút tức giận, “Con có biết một thân một mình tiến vào hang động này nguy hiểm như thế nào không, đệ tử tu luyện cả mười năm đều không dám bước vào đây… Con xem những lời ta dặn như gió thổi bên tai rồi.”
“Ta phạt con đến Phù Vân Nhai suy ngẫm.”
Những lời nói này rất nghiêm nghị, nhưng bàn tay thon dài của Trì Ninh vẫn luôn đặt ở sau lưng Cố Lăng Tiêu. Tư thế của hai người họ thật sự giống như đang ôm lấy nhau.
Khoảng cách này cũng quá gần rồi đi, Cố Lăng Tiêu có thể ngửi thấy mùi hương trên áo của sư tôn, trong đó còn xuất hiện một ít mùi máu tanh nữa.
Mãi đến khi trận địa chấn dưới đất kết thúc rồi, nhưng bàn tay của Trì Ninh vẫn đặt ở phía sau lưng Cố Lăng Tiêu.
Cố Lăng Tiêu cảm thấy sống lưng nơi đó dường như nóng lên, nóng như bốc lửa, có một cảm giác cực kỳ khoái cảm cuồn cuộn trong tâm trí của hắn.
Mắng cũng mắng rồi, giọng nói của Trì Ninh cũng trở nên ôn hòa hẳn: “Vừa nãy con có gặp được ai không?”
Cố Lăng Tiêu trả lời: “Thẩm Thu Đình từng đến đây, sau khi nhìn thấy Trích Thần nhận con làm chủ thì đã đi rồi, đúng rồi, hình như y vẫn chưa tìm thấy linh bảo của chính mình.”
Thẩm Thu Đình lớn hơn Cố Lăng Tiêu vài tuổi, cả hai người họ gặp nhau từ khi còn nhỏ, đã cùng nhau trải qua rất nhiều cực khổ, giao tình cũng rất tốt.
Theo lý mà nói thì người bịt mặt đó sau khi bị thương thì không thể nào đến hang động này trước Trì Ninh được, thời gian của Thẩm Thu Đình và người đeo mặt nạ đó vừa hay không trùng khớp với nhau.
Trì Ninh không nên nghi ngờ Thẩm Thu Đình, nhưng Trì Ninh không thể kiềm nén được mà nhớ lại những viễn cảnh của kiếp trước.
Trong điện Đăng Tiên, Thẩm Thu Đình là thuộc hạ mà Cố Lăng Tiêu tín nhiệm nhất, nhưng lại nhân lúc hắn say rượu đã lén lút đổi ly rượu trong tay hắn…
Trì Ninh hỏi: “Trên vai của Thẩm Thu Đình có bị thương không?”